17.
Tôi cứ ngỡ quay lại công ty là có thể thoát khỏi cái mớ quan hệ rối rắm kia.
Nào ngờ… Lý Phi lại trở thành người mẫu đại diện hình ảnh mới mà công ty mời về.
Hỏi ra mới biết — là anh ta tự nguyện chụp quảng bá không lấy một xu cát-xê, chỉ vì muốn gặp tôi một lần.
Mục Diễn Nam thì ở lì trong văn phòng sầm mặt cả buổi, ngay cả lãnh đạo cấp cao ra mặt dỗ cũng vô dụng.
Bởi vì phía sau Lý Phi là nhà tài trợ lớn — một tập đoàn thuộc hệ thống nhà hát quốc tế.
Mấy chị em trong công ty thì hào hứng tột độ, kéo nhau đứng chờ cả buổi trước sảnh trường quay.
Mà tôi thì lại bị chỉ định làm người phụ trách hỗ trợ buổi chụp hình, đành phải theo sát toàn bộ quá trình.
Không biết đã bị Mục Diễn Nam ném cho bao nhiêu ánh mắt oán trách rồi.
Chuyện sau đó cũng dần lan truyền khắp nơi.
Lý Phi đích thân lên tiếng thừa nhận mình thích tôi.
Cả công ty đều ngầm hiểu — anh ta đến đây là để theo đuổi tôi.
Thế là tôi bắt đầu trở thành tâm điểm bàn tán.
Đồng nghiệp bắt đầu móc méo:
“Tiêu Tiêu à, cậu đúng là người khiến người ta ghen tị đó nha. Vừa là trợ lý Mục tổng, lại còn là người trong mộng của gương mặt đại diện nữa.”
“Gặp tôi chắc tối nào cũng cười tủm tỉm trong mơ cho xem.”
Mục Diễn Nam không nhịn nổi nữa, chen thẳng vào giữa:
“Đừng tán dóc, về làm việc hết đi.”
Ai nhìn cũng nhận ra — anh ghen rõ rành rành.
18.
Công ty lại đúng lúc tổ chức giải cầu lông cuối tuần, còn mời cả gương mặt đại diện và ban lãnh đạo cấp cao cùng tham gia.
Tôi là trợ lý của Mục Diễn Nam, dĩ nhiên không thể không có mặt.
Thế là sáng sớm chủ nhật, tôi đứng co ro trong nhà thi đấu cầu lông lạnh buốt, vừa ngáp vừa thấy hối hận vì rời khỏi chăn ấm.
Là cựu đội trưởng đội cầu lông thời đại học, nhìn quanh một vòng toàn gà mờ, tôi bỗng cảm thấy chán nản cực độ.
Không ngờ Mục Diễn Nam và Lý Phi lại được xếp chung một đội.
Hai người không hề có ý định “thi đấu hữu nghị”, quả cầu vừa lên là mỗi người đều dồn toàn lực nhắm thẳng về phía đối phương mà đập.
Người khác chỉ xem vui.
Chỉ có tôi là đang xem “chiến tranh lạnh”.
“Tiêu Tiêu, cậu từng là đội trưởng đội cầu lông mà, lên sân đi!”
Lúc đó phòng trợ lý chỉ có mình tôi, chẳng ai đứng cùng đội với tôi.
Trớ trêu thay, đối diện lại đúng là tổ hợp Mục Diễn Nam + Lý Phi.
“Vậy một chọi hai nhé. Hai người các anh cùng lên đi.”
Không đợi họ đứng vào vị trí, tôi tung cầu, vung vợt — một cú phát bóng cực hiểm.
Không ai trong hai người chạm nổi vào cầu.
Cả hai giống như tranh giành nhau để đỡ cú đánh của tôi, nhưng kết quả vẫn là — hụt sạch.
Nhìn bảng điểm hai người họ đang bị dẫn xa, tôi vẫy tay gọi bọn họ:
“Các anh làm gì thế? Khiến tôi có cảm giác mình đang ngược đãi trẻ con vậy đó.”
Lý Phi vẫn không quên tán tỉnh: