1
Tối hôm đó, khi đang xem điện thoại, tôi bỗng phát hiện một khoản chi tiêu khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Mười lăm ngàn tệ.
Nhà hàng xoay tầng cao.
Khoảnh khắc ấy, tôi nghi ngờ hoặc là mình nhìn nhầm, hoặc điện thoại có vấn đề.
Nhà hàng xoay đó nằm trên tầng cao nhất khu Quốc Mậu, tôi từng giúp sếp đặt bàn ở đó nên có xem qua thực đơn. Khi ấy tôi còn cảm thán với chồng:
“Món đậu hũ mà cũng có thể bán 198 tệ, chắc trong đó bỏ vàng rồi quá?”
Nói chung, đó tuyệt đối không phải nơi mà dân đi làm công ăn lương như chúng tôi có thể lui tới.
Không cần suy nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ tay định gọi điện cho nhà hàng.
Đúng lúc đó, chồng tôi – Đường Phóng – đi ngang qua hỏi:
“Em làm gì vậy?”
“Tài khoản có khoản chi mười lăm ngàn, em nghi là có nhầm lẫn gì đó, đang định gọi điện kiểm tra…”
Anh ta giật lấy điện thoại trong tay tôi.
“Nào có nhầm, là anh mời đám em họ đi ăn đấy.”
2
Tôi sững sờ không nói nên lời.
Thật sự, từ đầu đến giờ tôi nghi ngờ nhà hàng, nghi ngờ hệ thống, nhưng chưa bao giờ nghĩ chính Đường Phóng lại tiêu số tiền đó.
Phải biết là cả hai chúng tôi đều làm công ăn lương, lương tháng của anh ta chỉ có tám ngàn, tôi cộng thêm tiền thưởng mới hơn hai mươi ngàn một chút.
Mười lăm ngàn tệ — là gần một nửa thu nhập cả tháng của gia đình nhỏ này.
Có lẽ thấy sắc mặt tôi khó coi đến mức không nói nên lời, Đường Phóng bắt đầu nổi cáu:
“Sao nào, lại bắt đầu phá hỏng không khí hả? Rồi, lại làm mất hứng chứ gì?”
“Bên nhà mẹ anh ai chẳng biết anh ở Bắc Kinh sống tốt, em họ anh khó khăn lắm mới có dịp ra chơi, bảo muốn mở mang tầm mắt, anh có thể từ chối sao? Từ chối rồi để mẹ anh mất mặt à?”
Đầu tôi ong ong cả lên, nhưng vẫn kịp nắm lấy điểm sai rõ rành rành nhất:
“Khoan đã, hai người mà ăn hết mười lăm ngàn?”
Nhà hàng xoay đúng là đắt thật, nhưng dù sao cũng chỉ khoảng một, hai ngàn mỗi người là cùng.
Đường Phóng hờ hững nói:
“À, em họ anh đi chơi cùng cả đám bạn nữa. Anh nghĩ đã là bạn bè thì ăn chung luôn cho vui.”
“Cả thảy tám người đấy, mười lăm ngàn là anh gọi món tiết chế rồi.”
Tôi không nhịn được nữa:
“Đường Phóng, anh điên rồi sao?
Lương anh bao nhiêu? Một bữa cơm hết mười lăm ngàn!
Vậy còn tiền trả nợ mua nhà?
Tiền điện nước?
Tiền mua xe thì sao, không tích nữa à?”
Đường Phóng ra vẻ bực bội:
“Giờ có thể đừng lôi mấy chuyện đó ra nữa không? Thật là phiền phức.
Em tháng này chẳng phải vừa được báo tăng lương à?
Mười lăm ngàn thôi mà, em đi làm hai tuần là kiếm lại rồi, có cần làm lớn chuyện vậy không?”
Tôi còn chưa kịp phản bác, con trai tôi – Đường Tiểu Vinh – đã đẩy cửa chạy vào, dang tay chắn trước mặt Đường Phóng:
“Mẹ! Con không cho mẹ b/ắt nạ/t ba nữa!”
Đường Phóng lập tức phấn khởi hẳn lên.
“Không hổ là con trai ngoan của ba!”
Anh ta bế Đường Tiểu Vinh lên, vui vẻ hỏi:
“Con biết ba dùng tiền làm gì không?”
“Để giao thiệp xã hội!” Đường Tiểu Vinh đáp rành rọt.
“Chuẩn lắm!” Đường Phóng hôn lên trán con trai.
“Con trai ba đúng là thông minh, nói một lần là nhớ, không như mẹ con, nói bao nhiêu lần mà vẫn chẳng hiểu.
Đây không phải tiêu xài, đây là đầu tư quan hệ.
Xã hội Trung Quốc ta là xã hội tình nghĩa, hôm nay con mời người ta ăn một bữa, ngày mai người ta sẽ nhớ ơn con, rồi cũng sẽ giúp con lại.
Còn nếu con không bỏ đồng nào ra, thì làm gì có bạn bè.
Tiểu Vinh, con có muốn thành người giống mẹ – chẳng có lấy một người bạn – không?”
“Không muốn!” – Đường Tiểu Vinh dõng dạc hét lên.
3
Trong những lần tôi và Đường Phóng cãi nhau, Đường Tiểu Vinh lúc nào cũng đứng về phía bố nó.
Lý do rất đơn giản: thằng bé nghĩ bố nó đối xử tốt với nó hơn tôi.
Lần trước ở lớp, chẳng biết bọn trẻ nói đến chủ đề gì mà lôi ra chuyện Công viên Universal.
Rất nhiều bạn nhỏ nói vẫn chưa được đi chơi ở đó.
Đường Tiểu Vinh lập tức tuyên bố giữa cả lớp:
“Chuyện nhỏ ấy mà! Đợi sinh nhật tớ, tớ sẽ mời cả lớp đi Universal chơi!”
Đám trẻ con lập tức bu lại xung quanh nó, nhao nhao lên:
“Thật không đấy? Đã nói là không được nuốt lời đâu nhé!”
“Nhà cậu chắc giàu lắm hả Tiểu Vinh? Mời cả lớp đi chơi chắc tốn lắm đó nha!”
“Ước gì bố mẹ tớ cũng hào phóng như bố mẹ cậu!”
“Tiểu Vinh, tớ thèm kem Minion lắm luôn, lần trước mẹ tớ nói một cây bốn mươi tệ đắt quá không cho mua. Cậu giàu như vậy, mời tớ ăn được không?”
Lần đầu tiên được vây quanh tung hô như thế, Đường Tiểu Vinh sướng rơn.
Thằng bé cười đến không khép miệng, gật đầu đồng ý tất cả các yêu cầu.
Vừa về đến nhà, nó đã vênh váo nói với tôi:
“Này! Sinh nhật con, mẹ phải mua vé Universal cho cả lớp con đấy nhé!”
Lúc đó tôi đã tăng ca suốt một tuần, mệt đến mức chỉ cần nằm xuống là ngủ ngay được.
Nhưng vẫn cố gắng mở mắt, nhẹ nhàng khuyên nhủ:
“Tiểu Vinh, mẹ rất muốn tổ chức sinh nhật thật vui cho con, nhưng mời cả lớp đi Universal thì không ổn.
Chỉ riêng chuyện an toàn thôi cũng không đảm bảo được rồi.
Công viên rộng thế kia, hơn bốn mươi đứa trẻ, nhỡ có đứa đi lạc hay bị thương, mẹ biết nói sao với phụ huynh người ta?”
Đường Tiểu Vinh dửng dưng nói:
“Vậy thì mời cả phụ huynh đi luôn!”
Tôi mở điện thoại ra, đưa cho nó xem thông tin vé:
“Một cặp vé mẹ con đã gần sáu trăm tệ rồi.
Hơn bốn mươi bạn nhỏ là hơn hai mươi ngàn tệ.
Tiền lương của bố mẹ con…”
Chưa nói hết câu, Tiểu Vinh đã bật khóc nức nở:
“Nói tới nói lui, mẹ chỉ tiếc tiền thôi!
Bố nói đúng, mẹ không hề yêu con!
Đến chút tiền này cũng không muốn bỏ ra vì con!”
Nó khóc to đến lạc cả giọng, như thể vừa bị ai đó làm tổn thương ghê gớm lắm.
Tôi cố gắng giải thích, nhưng tất cả những gì tôi nói đều bị tiếng gào khóc của nó lấn át.
Cuối cùng vẫn là Đường Phóng sau bữa nhậu trở về, bế lấy Tiểu Vinh và dỗ dành:
“Không sao đâu, tiền này mẹ không bỏ thì bố bỏ!
Hai chục ngàn thì sao chứ?
Chẳng lẽ thiếu hai chục ngàn là nhà mình phá sản à?