Anh có chút bất lực, chỉ vào cái lều cỏ ở lưng chừng núi.
Sau đó xua xua tay.
Tôi thật sự không hiểu được anh ấy.
Hai người ra hiệu qua lại nửa ngày, đúng là ông nói gà bà nói vịt.
Anh ấy sốt ruột dẫn tôi đến đại đội trong thôn.
Bí thư đại đội họ Trương, tôi giải thích ý định của mình với bác ấy.
Lão bí thư cười hiền hậu:
"Cái con bé này gan dạ gớm."
Bác ấy giúp tôi viết tình hình lên giấy cho Thẩm Thanh Sơn xem.
Thẩm Thanh Sơn xem xong, lẳng lặng nhìn tôi hồi lâu.
Rồi thở dài một tiếng thật dài.
Có ý gì đây? Là không vừa ý với ngoại hình của tôi à?
Tôi cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình.
Đặc biệt mua dây ruy băng đỏ buộc hai bím tóc dài.
Cái áo vải thô đầy miếng vá, tuy có hơi nghèo nàn thật.
Nhưng tướng mạo vẫn rất khá, mười dặm tám thôn này, ai mà chẳng khen tôi?
Dưới ánh mắt thắc mắc của tôi, Thẩm Thanh Sơn tiếp tục viết vẽ trên giấy.
Lúc này tôi mới dám quan sát kỹ đối tượng kết hôn của mình.
Sống mũi cao thẳng, lông mày thanh tú, trông trắng trẻo thư sinh.
Chiếc áo chàm trên người không biết đã vá chồng lên bao nhiêu lớp.
Nhưng vẫn rất sạch sẽ.
Bí thư Trương rít một hơi thuốc lào, nhận lấy tờ giấy của Thẩm Thanh Sơn.
Xem xong mày nhíu chặt, thở dài một tiếng:
"Cái thằng bé này..."
Tôi mở to mắt: "Sao thế ạ? Bác bí thư Trương?"
Bí thư Trương rít thêm hai hơi thuốc lào, đọc cho tôi nghe:
"Chào cô, tôi biết cô không phải Khương Nguyệt, hồi trung học tôi đã gặp cô ấy rồi, nhà họ Khương bảo cô đến là đã làm nhục cô, nhà tôi cũng không thể kéo lụy cô được, về đi, hôn ước hủy bỏ."
Tôi muốn giải thích, muốn nói là không thấy nhục nhã gì cả.
Nhưng Thẩm Thanh Sơn không cho tôi cơ hội giải thích.
Anh ra hiệu cho tôi ngồi xuống nghỉ ngơi, hai tay ra dấu gì đó.
Rồi không buồn ngẩng đầu lên mà chạy biến ra ngoài.
Xem ra, Thẩm Thanh Sơn cái gì cũng hiểu rõ.
Nhà họ Khương tùy tiện tìm một người nhét qua đây.
Điều này không nghi ngờ gì đã khiến lòng tự trọng vốn đã đầy vết sẹo của anh lại bị tổn thương lần nữa.
Trước khi đến, tôi đã dò hỏi rồi.
Trước khi nhà họ Thẩm bị hạ phóng, đó là dòng môn thế gia mà hạng bùn đất như tôi cả đời cũng chẳng với tới được.
Cha Thẩm là thế hệ lãnh đạo đầu tiên của đất nước, mẹ Thẩm là giáo sư đại học.
Dưới gối có một con trai một con gái, đều là rồng phượng trong loài người.