5
Tôi chạy nhanh vào, Bạch Uyển Ninh cùng mấy y tá khác cũng ùa tới.
Vừa bước vào phòng, mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Trên giường, Vương Tú nôn mửa liên tục, máy theo dõi tim kêu báo động dồn dập.
Bạch Uyển Ninh hoảng hốt, lao tới ôm bệnh nhân:
“Sao lại thế này? Chẳng phải vừa mới hạ sốt rồi sao?!”
Câu cô ta còn chưa dứt, Triệu Đức Vượng đã đẩy mạnh cô ta ra:
“Cô hỏi tôi à? Tôi còn muốn hỏi cô đây!
Mẹ tôi chỉ sốt thôi, sao vào viện lại càng nặng? Giờ thì tiểu tiện mất kiểm soát. Bà từng nói, chỉ người sắp chết mới thế này…”
Sắc mặt Bạch Uyển Ninh lập tức trắng bệch.
Thấy vậy, Triệu Đức Vượng nheo mắt đầy nghi ngờ, túm chặt tay cô ta quát:
“Mũi tiêm của mẹ tôi là cô làm, chẳng lẽ cô cho nhầm thuốc?!”
Bạch Uyển Ninh vốn đã chột dạ, bị đâm trúng tim đen liền ngã ngồi xuống đất, lắp bắp chối:
“Không… không phải… Tôi… tôi chỉ làm đúng theo y lệnh thôi…”
Nói xong, cô ta cố lấy lại bình tĩnh, lồm cồm bò dậy:
“Đúng, bệnh tình bệnh nhân trở nặng thì phải hỏi bác sĩ Tô, thuốc là cô ta kê, tôi chỉ là người tiêm thôi!”
Tôi khẽ hừ lạnh.
Khi tự tiện sửa y lệnh thì vênh váo lấn lướt, đến lúc xảy ra chuyện lại vội phủi sạch: “Tôi chỉ làm theo lệnh.”
Tôi giấu nụ cười mỉa trong mắt, chỉ thẳng vào túi truyền, lớn tiếng:
“Chuyện gì đây? Tôi kê penicillin, sao lại biến thành erythromycin?”
Đúng lúc ấy, Vương Tú đột ngột hôn mê.
Mọi người không kịp đôi co, lập tức dồn sức cấp cứu.
Nhân lúc hỗn loạn, Bạch Uyển Ninh lại cố gắng phủi tay, còn xúi giục Triệu Đức Vượng:
“Chắc chắn là bác sĩ Tô non tay nên kê sai thuốc.
Chúng tôi y tá chỉ tiêm theo y lệnh, ai biết cô ta muốn dùng erythromycin hay penicillin chứ!”
6
Tôi tức đến bật cười, chỉ vào bơm tiêm cạnh giường bệnh:
“Bạch Uyển Ninh, đến giờ cô vẫn còn chối? Bệnh nhân có suy tim nhẹ, tôi kê digoxin thì sao lại đi kèm erythromycin?
Hơn nữa, penicillin bắt buộc phải làm test dị ứng, chính cô báo âm tính thì tôi mới kê!”
Nghe vậy, sắc mặt Triệu Đức Vượng sầm xuống, trừng mắt nhìn cô ta:
“Cô căn bản chưa làm test, lấy đâu ra kết quả âm tính?”
Bạch Uyển Ninh hoảng loạn, mặt trắng bệch, lắp bắp:
“Tôi… tôi có đổi thuốc thật, cùng lắm hiệu quả kém chút… Nhưng bệnh tình nặng hơn thì không liên quan đến tôi, là tại bác sĩ Tô y thuật kém!”
Đúng lúc này, điều dưỡng trưởng chạy tới, nghe thấy câu đó liền tát thẳng một cái giòn giã:
“Đồ ngu! Digoxin và erythromycin là chống chỉ định, không biết thì đi học thêm, đừng lấy bệnh nhân ra làm thí nghiệm!”
Tôi vừa ép tim vừa nghiêm giọng quát:
“Là một y tá, sao cô có thể làm vậy? Đây là cố ý giết người!”
Bạch Uyển Ninh sợ đến ngây dại, vội lắc đầu:
“Không phải… tôi… tôi đâu biết digoxin và erythromycin kỵ nhau…”
Trong lòng tôi lạnh lẽo mà mỉa mai: cô ta chê tôi chỉ hơn vài tấm bằng, nhưng khoảng cách này đâu chỉ nằm trên giấy tờ!
Nghe vậy, Triệu Đức Vượng mắt đỏ ngầu, xông tới bóp chặt cổ cô ta:
“Đồ sát nhân! Nếu mẹ tao có mệnh hệ gì, tao bắt mày đền mạng!”
Bạch Uyển Ninh vùng vẫy, vừa khóc vừa kêu oan:
“Tôi cũng là vì tốt cho bác mà! Chẳng phải anh nói bà tin Phật, không được dùng thuốc diệt khuẩn sao?
Penicillin là thuốc diệt khuẩn, tôi đổi sang erythromycin – ức chế khuẩn – là vì nghĩ cho các người!”
Tôi khẽ cười lạnh, lắc đầu.
Kiếp trước, Triệu Đức Vượng làm loạn sau khi mẹ chết, tuyệt không phải vì hiếu thuận, mà vì muốn moi tiền lương hưu của bà ta.
Sau này, khi bị đưa vào trại tâm thần, thậm chí còn bị chủ nợ thử xem hắn điên thật hay giả…
Còn Bạch Uyển Ninh, vẫn ngây thơ tưởng rằng hắn sẽ nương tay với mình.
Nhưng chờ đợi cô ta lại là những cú đấm nặng hơn: