Tôi tuyệt đối không để con mình trở thành con ngoài giá thú. Tôi lập tức cầm điện thoại gọi cho bố mẹ đang sống ở nước ngoài.
“Bố mẹ, hai người nói đúng, Tống Vũ Tiêu không đáng để gửi gắm cả đời.”
“Con thật sự hối hận vì năm đó không nghe lời bố mẹ. Bố mẹ có thể tha thứ cho con lần này không?”
Nghe thấy giọng trách móc mà đã lâu lắm rồi tôi chưa từng được nghe, tôi bật cười qua nước mắt.
“Bố sẽ đi làm thủ tục di trú ngay. Phải nhanh chóng đón con và hai đứa nhỏ sang đây.”
Cúp máy, tôi òa khóc không thành tiếng.
Cô giúp việc nghe thấy động tĩnh, vội đến an ủi tôi, nói rằng đang ở cữ thì không được khóc.
Một người dì xa lạ còn biết xót tôi, vậy mà người chồng đã ở bên tôi suốt tám năm lại có thể nhẫn tâm bỏ mặc vợ con để đi đăng ký kết hôn với người khác khi tôi còn đang ở cữ.
Thật sự là… châm biếm đến tận cùng.
Tôi vừa gượng lại tinh thần, thì điện thoại xuất hiện một lời mời kết bạn.
Vừa mới chấp nhận, đối phương liền gửi đến một bức ảnh.
Trên chiếc giường lớn của khách sạn, một người đàn ông đang nằm nghiêng, hút thuốc, bên cạnh vương vãi một chiếc đồ ngủ ren tím xuyên thấu và hai quyển giấy đăng ký kết hôn cực kỳ bắt mắt.
Tôi siết chặt điện thoại, chỉ cần một cái nhìn là nhận ra bóng lưng đó – chính là Tống Vũ Tiêu.
“Chu Gia Mẫn, cô định khi nào mới dẫn theo hai đứa con hoang của cô cút ra khỏi cuộc đời A Tiêu?”
“Nếu cô không biết điều mà chủ động biến đi, thì tôi sẽ có cách khiến ba mẹ con cô cút sạch sẽ!”
Lời uy hiếp trắng trợn — đó là tự tin của kẻ vừa có được giấy đăng ký kết hôn sao?
Hay là ỷ vào sự thiên vị của Tống Vũ Tiêu mới dám ngang ngược như vậy?
Tôi lập tức chụp màn hình lại, đăng thẳng lên trang cá nhân, kèm theo dòng chữ:
“Vô tình lướt được tấm ảnh chụp từ IP nước ngoài, người trong ảnh trông thật giống chồng tôi. Chắc tôi nhớ chồng quá hóa ngơ mất rồi!”
Phía dưới nhanh chóng có người bình luận, toàn là mấy người anh em thân thiết của Tống Vũ Tiêu:
“Chị dâu đừng đùa thế chứ, anh Tống còn đang bận rộn đi công tác khổ sở kia mà, sao có thể thoải mái thế được!”
“Chị dâu đúng là yêu anh Tống thật lòng, vừa đi công tác mấy hôm mà chị đã bắt đầu nhớ rồi! Thật ngưỡng mộ quá đi!”
Tôi lần lượt thả tim vào từng lời nói dối của bọn họ, trái tim đã đau đến mức tê dại.
Chẳng bao lâu sau, Tống Vũ Tiêu nhận được tin, liền gọi điện đến.
3
“Vợ à, em còn đang ở cữ, đừng suy nghĩ lung tung!”
“Làm sao bóng lưng đó có thể là anh được chứ! Trên giường còn có hai tờ giấy đăng ký kết hôn nữa kìa! Giấy kết hôn của tụi mình chẳng phải đang khoá trong nhà sao?”
“Công việc bên anh kết thúc sớm rồi, mai anh sẽ về, em ở nhà ngoan ngoãn chờ anh nhé!”