Sau đó liền dẫn theo mưu sĩ, vội vã lao vào thư phòng.
Tin tức chúng ta mang thai không những không dập tắt được phong ba đổi Thái tử trong triều, mà ngược lại còn ép cho Thẩm Kim Chi – kẻ bỏ nhà ra đi – phải xuất hiện.
Nàng sợ thiên hạ quên mất thân phận Thái tử phi của mình, nên cao giọng hồi phủ.
Vừa bước chân vào phủ, việc đầu tiên nàng làm chính là lập quy củ cho ba chúng ta.
“Trong thời gian ta không có mặt ở phủ, các ngươi chẳng những không khuyên điện hạ giữ gìn thân thể, lại còn câu dẫn chàng ngày đêm hoan lạc.”
“Đê tiện, vô liêm sỉ. Tất cả ra quỳ dưới hành lang cho ta.”
Lâm Tiêu và Trần Uyển đồng loạt quay sang nhìn ta, ánh mắt đầy cầu cứu.
Thẩm Kim Chi thấy vậy lại càng tức giận:“Ta mới là Thái tử phi được cưới hỏi đường hoàng! Còn đám nô tài các ngươi, ta bảo các nàng ra quỳ, các ngươi nghe không hiểu sao?”
Những hạ nhân này đều do ta một tay điều giáo, căn bản không ai nghe theo lệnh của nàng.
Thẩm Kim Chi tức đến mức lại rút roi ra.Nhưng ám vệ ta đã sớm an bài, lập tức xuất hiện chắn trước mặt nàng.
Bị chặn đứng như vậy, Thẩm Kim Chi hoàn toàn mất khống chế, giận đến phát điên.
Nàng bất chấp tất cả, chạy thẳng tới thư phòng tìm Triệu Lăng Diệp.
Thư phòng của Thái tử, ngoài mưu sĩ và tâm phúc, chỉ duy nhất Thẩm Kim Chi được tự do ra vào.
Ba chúng ta liếc nhìn nhau một cái, rồi đều đỡ lấy vòng eo, lặng lẽ trở về viện của mình.
Lúc này, điều quan trọng nhất là dưỡng thai.Chỉ cần ba chúng ta đều bình an sinh con,thì đứa trẻ đầu tiên bên phủ Thất hoàng tử,sẽ không còn đủ sức ảnh hưởng đến địa vị của Thái tử nữa.
Tiểu Phi đương nhiên không bỏ lỡ trò náo nhiệt này.
Nàng nói, Thái tử vừa hay tin Thẩm Kim Chi quay về, liền mừng rỡ từ thư phòng lao ra đón nàng.Ai ngờ Thẩm Kim Chi lại thẳng thừng tránh khỏi vòng tay của Triệu Lăng Diệp, vẻ mặt gượng gạo khó chịu:“Bỏ tay ra. Chàng đúng là nam nhân dơ bẩn.”
“Ta ở bên ngoài màn trời chiếu đất, gió sương vất vả. Còn chàng thì hay rồi, một hơi nhảy ra ba đứa con.”
Thẩm Kim Chi từ trước đến nay ở trước mặt Triệu Lăng Diệp vẫn luôn tùy tiện, không kiêng nể lớn nhỏ, thỉnh thoảng còn bắt nạt chàng vài lần.Triệu Lăng Diệp thường chỉ mỉm cười chiều chuộng, thuận theo nàng mà hạ mình nhún nhường.
Lời lẽ của Thẩm Kim Chi tuy không dễ nghe, nhưng thực ra cũng là cho Triệu Lăng Diệp một bậc thang để xuống.Chỉ tiếc, bậc thang này lại xuất hiện không đúng lúc.
Triệu Lăng Diệp vì chuyện tiền triều bàn việc đổi Thái tử mà đã sứt đầu mẻ trán.Niềm an ủi duy nhất của chàng chính là việc mình có ba đứa con chưa chào đời, điểm này đủ để áp chế Thất hoàng tử.
Nhưng Thẩm Kim Chi mà chàng ngày đêm mong ngóng quay về, vừa xuất hiện đã chĩa mũi nhọn vào đám trẻ chưa sinh ấy, khiến nhiệt tình của Thái tử lập tức nguội đi không ít.
Thẩm Kim Chi vốn quen được Thái tử cưng chiều, dĩ nhiên không chịu nổi sự chênh lệch này.Nàng tức giận giậm chân:“Triệu Lăng Diệp, sớm biết chàng là kẻ đa tình như vậy, ta đã nghe lời huynh trưởng nuôi, cùng huynh ấy ở lại Dưỡng Phong Cốc, vĩnh viễn không quay về nữa.”