4
Để tỏ rõ thành ý, cha của Lê Xuyên lập tức bảo người đưa Hứa Tư Tư tới.
“Ninh Vũ, con đừng giận nữa, con đàn bà trơ trẽn này hôm nay giao cho con xử lý.”
Vẻ quyến rũ thường ngày trên gương mặt Hứa Tư Tư đã bị hoảng loạn cuốn sạch.
Cô ta cúi đầu rơi lệ, không để mọi người thấy rõ mặt mình.
Đến lúc này mới biết bản thân mất mặt thế nào, nhưng đã quá muộn rồi.
Lê Xuyên xót cho người phụ nữ mình yêu nhất, không nhịn được mà lên tiếng:
“Ba, Tư Tư là con gái, trước mặt nhiều người thế này…”
“Cậu im miệng cho tôi!” – cha anh quát khẽ – “Ninh Vũ còn chưa tha thứ cho cậu đâu.”
Lê Xuyên hít sâu một hơi, bước đến trước mặt tôi, đưa tay định nắm lấy tay tôi.
Tôi khẽ lùi một bước.
Ánh mắt đen thẳm của anh hơi nheo lại, giọng trầm thấp:
“Ninh Vũ, chuyện này để khi tiệc kết thúc rồi nói.”
Các vị khách hẳn cũng muốn ở lại xem kịch, nhưng ai nấy đều khéo léo, lần lượt lấy cớ phải về trước.
Không biết họ là đang giữ thể diện cho tôi hay cho Lê Xuyên nữa.
Tôi đưa mắt nhìn qua lại giữa Lê Xuyên và Hứa Tư Tư, mỉm cười mở miệng:
“Hôm nay mọi người đều có mặt, vậy thì tiện nhờ mọi người làm chứng cho tôi.”
Nghe vậy, ai nấy đều dừng chân.
Ánh mắt Lê Xuyên trừng chặt lấy tôi, như muốn hỏi tôi định làm gì.
Tôi khẽ nhếch môi, nói tiếp:
“Đã Lê Xuyên và cô Hứa đây thật lòng yêu nhau, vậy tôi sẽ rút lui, để thành toàn cho đôi tình nhân này.”
Cha anh vội vàng nói:
“Ninh Vũ, sao có thể…”
Lê Xuyên chặn trước mặt cha, nửa tin nửa ngờ:
“Ninh Vũ, em nói thật sao?”
Hứa Tư Tư cũng tròn mắt, có vẻ không ngờ tôi lại sảng khoái nhường Lê Xuyên cho cô ta như vậy.
Chỉ là một người đàn ông thôi, nếu kiếp trước họ thẳng thắn nói với tôi rằng họ yêu nhau .
Muốn tôi thành toàn, tôi tuyệt đối sẽ không níu kéo Lê Xuyên.
Nhưng họ đã không làm thế.
Lê Xuyên vừa không muốn buông lợi ích từ gia đình tôi, vừa không bỏ được thân thể của Hứa Tư Tư.
Cái kiểu “đã muốn cái này lại muốn cái kia” như thế, tôi chẳng tin anh ta thật lòng yêu Hứa Tư Tư.
Nói cho cùng, anh ta chỉ là kẻ ích kỷ tinh vi, không yêu ai ngoài bản thân mình.
Kiếp trước tôi c/h/ế/t oan, Hứa Tư Tư dù biết rõ vẫn làm kẻ thứ ba, nhưng tội cũng chưa đến mức phải c/h/ế/t.
Người đáng c/h/ế/t nhất chính là Lê Xuyên!
Giữa ánh nhìn của mọi người, tôi chậm rãi lặp lại:
“Nếu hai người thật lòng yêu nhau, tôi sẵn sàng rút lui.”
Cha Lê Xuyên phản ứng rất nhanh:
“Ninh Vũ à, hôn ước đâu phải chuyện đùa.
Hơn nữa, hôn ước giữa con và Lê Xuyên còn liên quan tới lợi ích của hai nhà…”
Ông chưa kịp nói hết, Lê Xuyên cũng đã kịp hiểu ra.
Anh ta nhìn sang Hứa Tư Tư, rồi cuối cùng lại quay về phía tôi:
“Ninh Vũ, anh xin lỗi em…”
Tôi bật cười, cắt ngang lời anh:
“Tôi nói anh và cô Hứa là thật lòng yêu nhau, là để cho anh chút thể diện thôi.
Lê Xuyên, anh đừng tưởng anh ngoại tình, lại gây ra trò lớn thế này, mà tôi vẫn sẽ tiếp tục hôn ước này.”
Tất nhiên, tôi không phải đang cho anh thể diện, mà là đang giữ thế chủ động cho bản thân.
Trước mặt từng này nhân vật lớn, tôi phải thể hiện trọn vẹn sự giáo dưỡng và tầm vóc của mình.
Nhưng cũng không thể một mực lùi bước, để họ nghĩ tôi là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào cũng được.
“Hôn ước giữa nhà An và nhà Lê chính thức chấm dứt. Lê Xuyên, anh hãy đối xử tốt với cô Hứa.”
Tôi lại mỉm cười với anh, rồi khẽ gật đầu chào mọi người, quay người rời đi.
Ba mẹ tôi cũng có mặt hôm nay, nhưng từ đầu tới cuối họ không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi sau tôi khi tôi rời khỏi.
Họ không lên tiếng, chính là đang âm thầm ủng hộ tôi.
Phải biết rằng, những gia đình như chúng tôi khi lựa chọn liên hôn, tất nhiên là vì lợi ích, để một cộng một lớn hơn hai.
Ba mẹ tôi không phản đối việc tôi hủy hôn ước, tức là họ đã bỏ qua lợi ích kết hợp với nhà Lê.
Đó là một tín hiệu, vừa cho mọi người biết rằng nhà Lê đã đắc tội với nhà An.
Vừa cho thấy chính Lê Xuyên vì d/ụ/c vọng cá nhân mà phá hỏng lợi ích khổng lồ này.
Một kẻ để bản thân bị chi phối bởi hạ thân, thì làm nên trò trống gì được?
5.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa bước xuống lầu liền trông thấy Lê Xuyên.
Tôi đứng trên cầu thang, anh ta đứng phía dưới, ánh mắt chạm nhau lơ lửng giữa không trung.
“Sao anh lại tới đây?” – tôi bước xuống, đi về phía phòng khách.
Ba tôi đang ngồi trên sofa đọc báo, mẹ thì nhâm nhi cà phê.
Thấy tôi xuống, mẹ khẽ đặt tách cà phê xuống, mỉm cười nhẹ:
“Tiểu Vũ, Lê Xuyên đã đợi con ở đây gần một tiếng rồi.”
Bình thường mẹ đâu nói chuyện với tôi bằng giọng lạnh nhạt như thế này.
Còn ba tôi thì chỉ liếc tôi một cái, rồi lại đưa mắt về tờ báo.
Ừ, đây rõ ràng là đang thử tôi.
Tôi mỉm cười, nhìn về phía Lê Xuyên:
“Có chuyện gì không?”
“Ninh Vũ, anh tới để xin lỗi em.” – Lê Xuyên nghiêm mặt đáp.
Nhìn cũng thấy, hạ mình xin lỗi tôi là việc khó khăn thế nào với anh ta.
Mà khổ thân anh ta chưa?
Tôi bước tới, ngồi xuống sofa, lười biếng nhìn anh ta:
“Hôm qua, trong tiệc mừng công ty anh niêm yết, tôi đã nói rõ rồi mà?
Lê Xuyên, chúng ta hủy hôn, nhà An và nhà Lê cũng chấm dứt hợp tác.”
Lê Xuyên hít sâu:
“Chỉ vì anh và Hứa Tư Tư?
Tuy bác trai bác gái cũng ở đây, nhưng… anh chỉ mắc lỗi mà đàn ông nào cũng có thể mắc thôi, em cần gì làm quá như vậy?
Hợp tác giữa hai nhà có thể nói hủy là hủy sao?”
Tôi nhướng mày:
“Vậy tức là anh sẵn sàng vì sự nghiệp mà hy sinh Hứa Tư Tư – người anh yêu nhất sao?”
“Tôi…” – Lê Xuyên nghẹn lời, lại hít sâu, lạnh giọng:
“Tôi đã xin lỗi rồi, An Ninh Vũ, em đừng ngang bướng nữa.”
Ba tôi khẽ ho một tiếng, đặt tờ báo xuống.
Vốn là người ôn hòa, lúc này lại mang khí thế khiến người khác vô thức dè chừng:
“Lê Xuyên, trước hết cậu phải thừa nhận, chuyện này lỗi không nằm ở con gái tôi.
“Thứ hai, dù con gái tôi muốn tiếp tục ở bên cậu, tôi và mẹ nó cũng sẽ không đồng ý.
“Là cha mẹ, chúng tôi rất hài lòng với cách con bé xử lý lần này.”
Nghe ba mẹ tôi nói thế, Lê Xuyên cũng hiểu không còn cơ hội cứu vãn.
Anh ta gật đầu:
“Được, đã vậy thì tôi không còn gì để nói.”
“Chỉ là, An Ninh Vũ, cô đừng hối hận.”
Ném lại câu đó, anh ta quay người bỏ đi.
Tối qua, trong chính ngày công ty mình niêm yết, anh ta ngoại tình, gây ầm ĩ tới mức giá cổ phiếu vừa niêm yết đã lao dốc.
Giờ không chỉ gia đình anh ta bất mãn, mà cả các cổ đông khác cũng đầy oán trách với vị thiếu đông gia này.