Giờ thì đi khắp nơi cầu cạnh, muốn mời bằng được nhà thiết kế hot nhất là ‘thầy YL’. Chắc ông ta nằm mơ cũng không nghĩ ra YL lại chính là cô.”
Mẹ khẽ cười, giọng bình tĩnh: “Để ông ta đến đi.”
Hôm đó, tôi đi cùng mẹ chờ ông ở studio.
Bố đẩy cửa bước vào, mặc vest chỉnh tề, nhưng vẻ mệt mỏi, tiều tụy không thể che giấu.
Ông nhìn trợ lý với nụ cười vừa nhún nhường vừa lấy lòng:
“Chào cô, tôi có hẹn với thầy YL. Tôi là Cố Viễn.”
Khi ông ngẩng lên, nhìn thấy mẹ đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, rồi từng chút một vỡ vụn, hóa thành kinh ngạc, xấu hổ và không thể tin nổi.
“Diệp… Diệp Lâm?” Giọng ông run rẩy. “YL… là cô sao?”
Mẹ ngả lưng vào ghế, thần sắc lạnh nhạt như đang nhìn một người xa lạ.
“Chào ông Cố, lâu rồi không gặp. Mời ngồi.”
Mặt bố chuyển từ trắng sang đỏ, rồi đỏ thành xanh. Ông đứng sững đó như bị lột sạch quần áo giữa đám đông, chẳng còn dũng khí để ngồi xuống.
Trợ lý của ông không biết mẹ là ai, vẫn kiên nhẫn giới thiệu: “Thầy YL, đây là tổng giám đốc
Cố của chúng tôi, thật lòng muốn hợp tác với ngài…”
“Chúng tôi không hợp tác với người không có uy tín.” Mẹ cắt ngang, ánh mắt sắc như băng xoáy thẳng vào ông.
Mẹ đẩy một tập tài liệu đến giữa bàn. “Có lẽ ông Cố đã quên, ông từng dùng quan hệ, phong tỏa một nhà thiết kế tên là Diệp Lâm.
Ông nói cô ta đã rời xã hội bảy năm, không đáng một xu. Giờ thì sao, người mà không đáng một xu ấy lại trở thành thầy YL mà ông đang tuyệt vọng muốn mời?”
Môi ông run lên, không nói được lời nào.
Mẹ đứng dậy, nhìn xuống ông, từng chữ như bản tuyên án:
“Tôi nhớ ông từng nói, tôi không kiếm ra tiền, ngay cả nuôi con cũng không làm được. Giờ thì tôi nói cho ông biết, Cố Viễn — studio của tôi, thu nhập một năm gấp ba lần thời kỳ đỉnh cao của công ty ông.”
“Ông còn nói tôi tinh thần bất ổn, có khuynh hướng trầm cảm. Đúng, đều do ông ban tặng. Nhưng bây giờ, tôi rất ổn.”
“Còn về việc hợp tác,” mẹ nhếch môi cười khinh,
“Thiết kế của tôi, không bán cho rác rưởi.”
13
Bố được trợ lý dìu ra khỏi phòng, bước chân lảo đảo.
Ra đến cửa, ông bất ngờ quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt lấy tôi, giọng khàn đặc như van xin:
“Dao Dao… con giúp bố nói với mẹ đi… bố biết mình sai rồi…”
Giọng ông nhỏ dần, những từ cuối cùng như tiếng nức nở.
Tôi ngồi cạnh mẹ, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Nhìn ông.
Gương mặt ấy, tôi quen lắm.
Trận mưa năm đó, chính gương mặt ấy đã vung tay tát tôi.
Ở hành lang bệnh viện, ông ôm cô Trương lướt qua mẹ con tôi cũng chính bằng gương mặt ấy.
Và giờ đây, nó đang cầu xin tôi.
Tôi khẽ mỉm cười.
Rồi dùng đúng câu mà ông từng nói với tôi, trả lại y nguyên:
“Chú à, chú bị bệnh à?”