6.
Vệ Minh bẻ khóa vào thẳng căn nhà tranh của ta.
Khi ta tỉnh dậy, hắn đã ngồi trên chiếc ghế dài ở giữa căn phòng nhỏ, dáng vẻ đường bệ trong bộ trang phục quý tộc xa hoa, hoàn toàn không hợp với khung cảnh đơn sơ xung quanh.
Hắn tự tiện xông vào nhà ta, lòng ta không khỏi bực bội, lạnh lùng cất lời:"Quân hầu đến đây làm gì?"
Vệ Minh lại lần nữa nhắc lại chuyện cũ:"A Âm, về nhà với ta."
"Hai đứa trẻ rất nhớ nàng."
"Ta đã nói rồi, đó là con của Quân hầu, không phải của ta."
Ta bình tĩnh nhìn hắn, giọng lạnh lùng:"Đã hòa ly rồi, thì vương cung của Quân hầu không còn là nhà của ta nữa. Làm gì có chuyện về nhà."
"Vậy nàng định ở lại đây sao?" Giọng Vệ Minh đột nhiên cao vút, trên khuôn mặt lộ ra nét giận dữ:"Ở lại đây, rồi cùng tên tiểu tử nhà quê kia ân ái hay sao?"
Ta đã biết trước rằng Vệ Minh sai người theo dõi ta, nhưng không ngờ trong suốt ba tháng ta ở làng này, hắn vẫn không ngừng cho người giám sát.
Cơn giận trong lòng ta bùng lên mãnh liệt:"Quân hầu nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ thấy nơi này thoải mái hơn vương cung mà thôi."
"Thoải mái?" Hắn nhếch môi, giọng đầy châm chọc:"Hắn tặng nàng thứ son phấn rẻ tiền, nàng cũng thấy thoải mái?"
"Hay là đêm hôm ôm ấp hắn, khiến nàng cảm thấy thoải mái?"
Vệ Minh vốn là người hiếm khi lộ rõ cảm xúc, nhưng lúc này, hắn đang công khai thể hiện cơn giận ngút trời.
Ta khẽ thở dài, mệt mỏi nói:"Ta và A Thành trong sạch, mong Quân hầu đừng cho người giám sát ta nữa. Ngài đã phong tỏa biên giới, ta không thể đến Nam cảnh, còn điều gì khiến ngài không yên tâm?"
"Trong sạch?" Hắn bật cười lạnh lùng:"Vậy nàng có biết mẹ hắn còn định tìm mối mai để hỏi cưới nàng hay không?"
Hắn đột ngột đứng bật dậy, hai bước đã tới bên giường ta, góc giường lún sâu xuống dưới sức nặng của hắn.
Ta chỉ mặc một lớp áo mỏng, vội kéo chăn lên cao để che thân.
Nhưng Vệ Minh chẳng hề bận tâm, hắn cúi người, giọng lạnh lẽo:"A Âm, nói cho ta biết, đêm qua hắn đã chạm vào nàng ở đâu?"
Hắn thô bạo vén chăn, cầm lấy cổ tay ta:"Chỗ này?"
Rồi bàn tay hắn siết chặt vòng eo ta:"Hay là chỗ này?"
Cơn giận của hắn càng lúc càng lớn, bàn tay mạnh bạo kéo tung áo ta, ngón tay lạnh lùng lướt qua làn da, không ngừng lần mò đầy thô lỗ.
"A Âm, ngoài tuổi tác, ta có điểm nào thua kém tên tiểu tử nghèo kia?"
"Về cung với ta. Chúng ta sẽ sinh thêm một đứa trẻ, một đứa mà nàng thật sự thích."
Thái độ ngang ngược của hắn khiến ta đột nhiên nhớ về lần đầu tiên của hai chúng ta.
Vệ Minh khi đó vẫn còn day dứt vì thanh mai, ta đối với hắn cũng chẳng có chút tình cảm nào. Hai người chỉ lặng lẽ nằm trên một chiếc giường, đắp hai lớp chăn, quay lưng về phía nhau, ngủ trong im lặng.
Sau đó không lâu, nhờ sự ủng hộ của Dương thị, hắn nhanh chóng thăng tiến, nhiều người bắt đầu muốn dâng mỹ nhân cho hậu cung của hắn.
Nhưng mỗi lần như vậy, hắn đều nắm chặt tay ta, kiên quyết từ chối:"Trong lòng ta chỉ có A Âm, không muốn phụ nàng."
Mỗi lần xuất chinh, hắn luôn mua về cho ta những món đồ nhỏ nhắn từ chợ địa phương...
Hắn đã từng đích thân đeo cho ta một vòng hoa, khiến lòng ta khẽ rung động.
Trong những năm tháng chiến loạn, con người dễ xiêu lòng hơn.
Ta nhìn những đóa hoa nở rộ, nghĩ rằng nếu thanh mai của hắn đã gả đi nơi khác, vậy yêu chính phu quân của mình cũng chẳng phải là điều tồi tệ.
Nhưng sau khi thành thân, bụng ta mãi không có động tĩnh, Dương thị bắt đầu thúc giục.
Đêm đó, Vệ Minh uống rất nhiều rượu, loạng choạng tìm đến chỗ ta.
Ta đưa tay đỡ hắn, nhưng hắn lại trở tay ép ta vào tường, cúi đầu cắn mạnh lên cổ ta, không cho ta cơ hội phản kháng.
Một tay hắn phủ lên ngực ta, thô bạo xé toạc dải lưng, tựa như một con thú đã dồn nén cơn khát khao từ lâu.
Ta hoảng sợ giãy giụa, nhưng không thể đẩy hắn ra, nước mắt trào ra không ngừng.
Hắn vừa hôn đi nước mắt ta vừa thấp giọng:"Đừng khóc, đừng sợ."
"Ái khanh là thê tử của ta, cũng là người trong lòng ta."
Ta ngỡ rằng "ái khanh" mà hắn gọi chính là ta, nên dần từ bỏ sự chống cự.
Nhưng đêm đó, dù ta có kháng cự ra sao, cũng không thể thay đổi được điều gì.
Sau này, khi hắn đã thành Quân hầu, hắn đưa vợ chồng nhà họ Dao về cung, ban cho ân sủng lớn lao.
Khi nghe hắn gọi Dao phu nhân là "ái khanh" trong lúc không người, ta mới hiểu, người trong lòng hắn chưa từng là ta.
Nghĩ đến đây, lòng ta bừng lên cơn phẫn nộ, không kìm được vung tay tát mạnh vào mặt hắn:"Vệ Minh, đủ rồi! Đã hòa ly rồi, sao còn dây dưa với ta làm gì?"
Từ nhỏ, ta được Dương thị dạy phải giữ gìn lễ nghi, suốt những năm qua trước mặt hắn luôn nhẫn nhịn. Đây là lần đầu tiên ta giận dữ như vậy.
Cái tát này khiến hắn sững người, lý trí vừa trở lại, hắn nhìn vết hằn đỏ trên vai ta, chậm rãi dừng lại hành động.
"A Âm, ta…"
"Quân hầu xin mời ra ngoài, đừng can thiệp vào chuyện của ta nữa." Ta chỉnh lại y phục, lạnh lùng đuổi khách.
Vệ Minh vẫn là người biết giữ thể diện.
Hắn đứng lên, cúi đầu, giọng khàn khàn:"A Âm, ta xin lỗi, vừa rồi nhất thời ta không kiểm soát được."
"Nhưng bọn trẻ cần mẹ, vương cung cũng cần nàng để sắp xếp mọi chuyện. Từ mai, ta sẽ ở lại đây, cùng nàng cho đến khi nàng muốn về cung."
Hắn bước ra ngoài, nhưng rất nhanh đã quay lại, trên tay cầm một hộp thuốc.
"Vừa rồi ta quá hồ đồ, có đau chỗ nào không?"