14
Tôi cười khẩy nhìn cô ta một lúc, trong lòng thầm nghĩ: “cuối cùng cũng cần không giả vờ nữa.”
Tôi giơ tay tát thẳng một cái thật mạnh vào mặt cô ta.
Không gian lập tức im phăng phắc.
Tất cả mọi người trợn mắt nhìn tôi.
“Trần Nhược Yên, mày là cái thá gì mà dám đòi tiền tao?”
“Hay là mày chán sống muốn hết? Không thì sao lại làm ra mấy chuyện ngu xuẩn thế này?”
Trần Nhược Yên ôm mặt, chết lặng tại chỗ, ánh mắt ngập tràn kinh hãi không thể tin nổi.
“Mày dám động vào tao? Tao sẽ kiện mày! Tao sẽ để nhà trường kỷ luật mày!”
Tôi bước tới gần, vỗ vỗ nhẹ lên bên mặt còn lại của cô ta.
Cười lạnh: “Kiện đi. Tao thách mày đấy. Tin không? Ngày mai mày sẽ biến khỏi trường này.”
Trần Nhược Yên sợ đến nỗi không dám ho he.
Tôi hạ giọng, nhưng từng chữ như rạch vào tai cô ta: “Nhớ lấy. Ở đây, tao chính là trời. Nếu mày còn dám chọc vào tao, tao sẽ khiến mày cụt một chân.”
“À phải, mày chẳng thích tiền sao? Đi ăn xin cũng hợp với mày đấy, lương cũng không tệ.”
“Không được thì đi bán thân đi, dù mày có xấu xí thật, nhưng với hai cái mồm tiện của mày, biết hầu người ta thoải mái thì tiền chẳng phải vấn đề.”
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
Xung quanh, mấy sinh viên bắt đầu phụ họa: “Phải đó, không có tiền thì tự lo đi, mặt dày đi xin tiền người khác, họ là bố cô à?”
“Chuẩn! Vô liêm sỉ thế thì nghèo chết cũng đáng. Đòi tiền mà thái độ còn láo.”
Trần Nhược Yên lùi lại một bước, đôi mắt mở to không thể tin nổi rồi đẩy đám đông ra, hoảng loạn chạy đi.
Tôi ngửa mặt cười to, nhìn mọi người xung quanh nói:
“Cảm ơn các bạn đã đến xem kịch vui. Hôm nay tôi bao nguyên hội trường ở khách sạn Hào Đình, tất cả chi phí tôi lo hết!”
15
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, thoáng cái đã lên năm hai.
Trong khoảng thời gian ấy, tôi không hề có bất kỳ liên hệ nào với Lữ Thần hay Trần Nhược Yên.
Nhưng từ miệng Tần Dung, tôi vẫn nghe được một số chuyện của bọn họ.
Lữ Thần vì chữa bệnh cho mẹ lại tiếp tục vay nợ khắp nơi.
Thế nhưng, dù đổ bao nhiêu tiền, mẹ hắn vẫn không qua khỏi.
Giờ chỉ còn lại một mình hắn.
Từ nam thần sáng lạn của trường, hắn biến thành người phải làm ba việc cùng lúc để kiếm sống.
Dù vậy, vẫn túng thiếu từng đồng.
Áp lực nợ nần như núi đè khiến hắn không thở nổi.
Vừa học xong năm nhất, Lữ Thần liền chọn cách thôi học.
Bắt đầu cuộc đời long đong bươn chải.
Còn Trần Nhược Yên, cha dượng của cô ta trong lúc say rượu đã lỡ tay đánh chết mẹ cô ta, bị tống vào tù.
Từ đó, cô ta cũng mất đi chỗ dựa kinh tế.
May mà xin được vay vốn sinh viên nên tạm thời còn tiếp tục học đại học.
Sau khi xác định liên hôn với Thịnh Tường, hai bên gia đình lập tức tổ chức tiệc đính hôn cho chúng tôi.
Hôm ấy, vì hơi mệt nên tôi vào nhà vệ sinh trước.
Đột nhiên, tiếng cửa đóng sập phía sau khiến tôi giật mình quay đầu.
Là Lữ Thần — mặc đồng phục phục vụ — đang đứng trước cửa.
Ánh mắt hắn nhìn tôi chứa đầy cảm xúc phức tạp.
Như có hối hận, lại như đang van xin, hắn bước tới vài bước rồi quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
“Nhược Nam, anh biết là do anh quá cố chấp, khiến em đau lòng…”
“Nhưng em có thể đừng đính hôn với người đó được không? Anh hứa từ nay nghe lời em, em bảo gì anh cũng làm. Cho anh thêm một cơ hội, được không?”
Tôi nhìn hắn đầy khinh thường, chỉ cảm thấy cực kỳ phản cảm với dáng vẻ hiện tại của hắn.
Nếu hắn còn chút khí phách, có lẽ tôi còn nể phần nào.
Nhưng hắn càng quỵ lụy, tôi càng chán ghét.