Vụ việc của Tần Phong, đã nhấc lên một hồi sóng to gió lớn.
Đế vương giận dữ, Liên tần muốn cầu tình, bị hắn không chút lưu tình nào quát nạt một lúc, suýt chút nữa bị liên luỵ.
Tạ Trọng Tự ngồi trong Ngự Thư Phòng, uống canh hạt sen ngân nhĩ* Tần Vân Sam mang đến, thong thả ung dung nói, “Liên tần nương nương, hậu cung không được phép can hỏi chính sự.
Tần đại nhân nếu vướng vào luật pháp, sẽ có Đại Lý Tự xử lý, nếu vô tội oan uổng, Thích gia cũng sẽ tới bồi tội.
Ngài gấp cái gì chứ?”
Tần Vân Sam không ngờ Tạ Trọng Tự đang ở đây, nghẹn một hơi lên không được xuống cũng không xong, sắc mặt tím tái như người mất hơi thở.
Nàng ta không có tâm trạng để nói chuyện nữa, nói xong vài câu lấy lệ, lập tức bỏ chạy rời khỏi đó.
Tạ Trọng Tự buông chén sứ mạ vàng, lấy khăn gấm lau khoé môi, “Liên tần nương nương đi thong thả nha.
Canh hạt sen ngân nhĩ không tồi, lần sau nhớ thả thêm vài quả cẩy kỷ thanh nhiệt hạ hoả.”
Tần Vân Sam dường như sắp không giữ được vẻ mặt nhu ngược dịu dàng của mình, bóng lưng lảo đảo rời đi.
Tạ Trọng Tự không có chút tự giác nào về việc vừa khi dễ người khác, nàng nhún vai làm nũng, “Phụ hoàng, con tới mượn mấy quyển sách binh pháp.
Sách lần trước đã xem xong hết rồi.”
“Đều ở bên kia, con tự lấy đi.” Tạ Sách bất đắc dĩ nói, “Mấy hôm trước con đi Đại Lý Tự? Trị nhi nói với ta là con ném nó ở đó liền rời đi.”
Hắn còn uỷ khuất rất lâu nữa.
Tạ Trọng Tự đứng trước kệ sách làm bằng gỗ lê, vừa chọn sách vừa nói, “Dạ.
Con hiểu Thích Văn Lan, tính tình hắn nóng nảy, đánh người giết địch thì không sao, nhưng đọ trí thông minh với người khác thì không tới.”
Nếu thấy con cừu béo sắp giết thịt chạy thoát, nàng sẽ buồn bực chết mất.
Tạ Sách đảo mắt suy tư.
Mặc Lâm dù là người hấp tấp lại khinh cuồng, nhưng xuất thân thế gia, cũng trung quân với nước, ứng cử viên không tồi cho chức phò mã.
Trọng Trọng đã mười lăm gần mười sáu, cũng nên suy xét đến hôn phối rồi.
Tạ Trọng Tự chọn ba quyển sách luận, ném cho Diệp Trúc giữ, chuẩn bị rời đi.
Tạ Sách đột nhiên nói, “Mồng bảy tháng bảy sắp tới, cung yến Thất Tịch, có muốn mời người nào vào cung không?”
Tạ Trọng Tự thật sự có, nàng liền nói mà không cần nghĩ ngợi, “An Vinh quận chúa!”
Tạ Sách vốn tưởng rằng sẽ nghe được tên của vị công tử nào đó “.......?”
An Vinh quận chúa là con gái của Hoài Bắc vương, ấu đệ của Tạ Sách, mấy năm trước bắt đầu đến Vộng Đô định cư.
Tên là Tạ Y Nhu, tên nhu hoà, tính tình ngây thơ, là một tiểu nha đầu rất đáng yêu.
Nhưng hẳn là Trọng Trọng chưa từng gặp qua đi?
Tạ Trọng Tự bắt đầu khả năng nói dối không chớp mắt của mình, “Không phải mọi người thường xuyên nhắc đến nàng sao, con cảm thấy rất hứng thú, muốn gặp một lần.”
Nàng nhớ lại trước kia, quý tộc văn nhân đều tán tụng ca ngợi nha đầu đó.
Đời trước khi hai người mới quen đã vì chuyện đó mà nháo ra chuyện không thoải mái.
Tạ Sách gõ nhẹ lên bàn gỗ “Đừng có khi dễ người ta.”
“Không đâu.” Tạ Trọng Tự cười tủm tỉm.
Đau nàng ấy còn không kịp nữa là.
An Vinh giết từ chỗ phản quân ra một đường máu, chống đỡ mười mấy vết thương lê đến trước mặt nàng, hơi thở thoi thóp nghẹn ngào nói, “Điện hạ....!Ta, ta đến cứu ngươi ra ngoài.”, chỉ có mỗi một mình nàng.
Phụ mẫu yêu thương, lo sợ con cái sẽ bị khi dễ, nhưng thấy đứa bé miệng lưỡi sắc bén đầy lí lẽ, có thể tự bảo vệ mình, lại lo lắng đứa bé sẽ khi dễ người khác.
Tạ Sách nghe xong liền nói, “Thiếp mời cứ lệnh người đưa đi là được.
Từ trước đến nay, cung yến đều do Quý phi sắp xếp, con có thể đi đến chỗ nàng để học một chút.”
Hắn không dấu vết mà quét nhìn sách luận của bậc Quân vương trên tay Diệp Trúc, hiếm khi sầu lo nghĩ: Thành tựu về văn trị, võ công của Trị nhi, aiz, còn lâu mới bằng người muội muội này.
Trọng Trọng cũng thật là, có tiểu cô nương nào yêu thích những thứ đó không!
Nếu hai huynh muội có thể đổi tính cách cho nhau thì tốt quá rồi.
Tạ Trọng Tự trả lời có lệ, “Biết mà, biết mà! Phụ hoàng, con về cung trước, có rảnh sẽ tới thăm ngài.”
Hơn mười ngày nữa mới tới cung yến.
Vừa lúc, nàng có thể gọt giũa lại thư tín.
Đợi Thích Văn Lan tiến cung, liền bảo hắn gửi đến Quỷ cốc, nhờ tra vài chuyện.
Đời trước, chuyện mẫu hậu bị ám sát bỏ mình, mai mối ngoài sáng trong tối, đều hướng về Hoàng gia.
Hoàng huynh và tam ca vốn bất hoà, lúc niên thiếu bị tam ca hãm hại, khốn đốn trôi dạt ở Đại Lương mấy tháng.
Tin tức này quả thật làm nàng tức giận vô cùng.
Thậm chí hắn không nói cho nàng biết, chỉ cùng phụ hoàng bàn bạc chuyện này, liền lấy Tề gia ở Tô Châu khai đao, đem ít nhất bốn gia tộc thân cận với Hoàng gia tra xét, xét xử nghiêm khắc, mặt rồng giận dữ, trong vòng một tháng trảm mấy nghìn người.
Tuyên gia là một trong số các gia tộc bị cuốn vào vũng bùn này.
Sau đó, đến khi Tuyên Giác cầm quyền, chàng cũng từng tiếp tục điều tra theo dấu vết để lại, tra ra kết quả hoàn toàn trái ngược.
Hoàng gia tuy nhúng tay vào triều đình quá mức kiêu ngạo, nhưng việc này Tuyên gia là vô tội.
Chàng mang bằng chứng tới trước mặt Tạ Trọng Tự, ánh mắt đạm mạc trong suốt không chứa bất cứ cảm xúc nào khác.
Tạ Trọng Tự vừa viết thư vừa nghĩ, lúc ấy nàng đã nói những gì?
Khi đó, nàng vừa mới mất đi đứa bé đầu tiên cũng là cuối cùng, lạnh lùng mà đáp, “Cho nên, ngươi là tới nói cho ta biết, ngươi có bao nhiêu đáng thương sao?”
Tạ Trọng Tự viết xong thư, đã là canh ba nửa đêm.
Đêm hè mát mẻ, ánh nến trong Vị Ương cung nhảy nhót, có cung nữ cất bước vội vàng, báo với Tạ Trọng Tự, “Điện hạ, Lan phi nương nương đến bái phỏng.”
Lan phi, thân mẫu của tứ ca, xuất thân tầm thường, sống khiêm nhường.
Sau khi con gái qua đời, tinh thần không được tỉnh táo.
Đêm khuya mà đến, đây là hạt giống nàng gieo, nay đã mộc rễ nảy mầm sao?