Tạ Trọng Tự vốn mở miệng mà không cần suy nghĩ nói ra.
Phụ hoàng tuy yêu nàng, sủng nàng, nhưng nếu liên quan tới việc triều chính, hắn sẽ không cho phép nàng càng quấy.
Chẳng hạn như kiếp trước, lúc nàng hao tổn sức lực cứu Tuyên Giác, là thực sự lấy mạng của mình ra uy h**p hắn--- Khi hàn độc chưa diệt trừ, nàng quỳ dưới đêm đông giá rét không dậy nổi, cùng với Tuyên Giác, cùng nhau chờ đợi tuyên án cuối cùng đối với Tuyên gia.
Cuối cùng, Tạ Sách mới nhả Tuyên Giác ra, tha cho mỗi mình chàng, một người, một mạng....!
Tương tự lúc này, lần này Tuyên Giác vào cung hầu thánh, vốn là do Tạ Sách bất động thanh sắt muốn khảo sát chàng.
Tuy Tuyên gia chỉ là nhánh nhỏ thuộc về thị tộc ở Giang Nam, nhưng công chính liêm minh, rất hiếm khi làm việc sai trái.
Trước khi sự việc kia xảy ra, hắn vẫn rất coi trọng Tuyên gia.
Tạ Sách nghi hoặc hỏi, “Trọng Trọng biết chơi sao?”
Hắn chưa bao giờ thấy nha đầu này học chơi cờ.
Tạ Trọng Tự dõng dạc “Có thể học bây giờ ạ.”
Không nghĩ tới tâm trạng Tạ Sách khồng tồi, hắn cười haha nói, “Vậy con tới đây.
Phụ hoàng ở bên cạnh xem, sẽ dạy con luôn.”
Nói xong liền nhường chỗ cho nàng.
Thích Quý phi cười dịu dàng, mềm mại vỗ vỗ tay Tạ Trọng Tự, “Qua đó đi.”
“Dạ?” Tạ Trọng Tự còn nghĩ rằng Tạ Sách sẽ không đồng ý, nàng ngồi trước bàn cờ, trong lòng có chút lo lắng, “Vậy phiền phụ hoàng dạy con rồi.
À đúng rồi, còn có Tuyên công tử, đợt lát nữa ngươi có thể sẽ phải chịu đựng ván cờ lộn xộn của ta đấy.”
Thật ra cờ thuật của Tạ Trọng Tự không kém, ngược lại có thể nói vô cùng cao tay, nàng đã từng nghiêm túc học hỏi những kỳ thủ khác, cũng từng học ở chỗ lão hoà thương ở chùa Hàn Sơn, nửa thua nửa thắng.
Sau khi bị nhốt chốn thâm cung, cũng không có trò gì để giải buồn, liền tự hạ cờ đọc sách.
Nhưng.....!Trước mắt đời này nàng chưa từng tiếp xúc qua cờ vây.
Vì vậy, Tạ Trọng Tự không thèm nghĩ ngợi, hùng hổ mà hạ cờ ngay trung tâm bàn cờ.
Vị trí Thiên Nguyên*.
(*Bàn cờ vây chính thức có hình vuông, có mười chín đường thẳng song song, ngang dọc, tạo thành ba trăm sáu mươi mốt điểm giao nhau.
Chín trong số các giao điểm được đánh dấu bằng các chấm đen lớn để dễ định vị, và chín chấm đen này được gọi là "sao" (hay "vị trí sao").
Vị trí ngôi sao ở tâm bàn cờ được gọi là "Tianyuan" (tọa độ điểm: K10).)
https://.youtube.com/watch?v=e4tOiOy1p50
Thông thường mà nói, bước đầu tiên sẽ chẳng ai hạ cờ nơi đó cả.
Trừ phi muốn tạo ra sự khác biệt, nhằm trào phúng châm biếm đối phương.
Tạ Sách há miệng định nói “...........”
Tuyên Giác “.................”
Trong nháy mắt Tuyên Giác cho rằng mấy ngày trước đây chàng đã nghĩ nhiều rồi.
Lúc này nàng vẫn ngây thơ hồn nhiên, làm điều gì cũng không sợ hãi, gần như không thèm kiêng nể ai.
........!Như thế thì càng tốt.
Tạ Sách muốn nói nhưng lại sợ đả kích Tạ Trọng Tự, hắn châm chước mở miệng, “Cái đó, Trọng Trọng à, trên bàn cờ có chín điểm sao, đa số mọi người sẽ hạ cờ ở góc....”
“Con biết, phụ hoàng.” Tạ Trọng Tự có miệng mà không có tim, nhưng vì nghĩ phải thể hiện sự ôn hoà, lúc Tuyên Giác đang suy nghĩ nên hạ cờ ở đâu, nghe “lạch cạch” một tiếng, con cờ đã ngoan ngoãn nằm trên vị trí sao góc trái.
Nàng vô cùng nghe lời Tạ Sách.
Tạ Sách “.......”
Tạ Sách bất lực, “Bỏ đi, con cứ việc chơi đi, thua thì nói sau.”
Tạ Trọng Tự được thanh tĩnh, cong khoé miệng nói, “Được rồi, phụ hoàng và Thích Quý phi ngồi một lát, đợi lát nữa chúng ta cùng đến Ngự Hoa Viên.
Nguyệt quế kế bên Lãm Nguyệt Trì sắp nở hoa, lúc đó có thể trích vài nhánh xuống rồi.”
Không có sự hướng dẫn của Thiên tử, Tạ Trọng Tự hoàn toàn mất kiểm soát, sau hơn chục nước cờ rối loạn lung tung, bỗng nhiên Tuyên Giác ngồi đối diện chậm rãi nói, “Mỗi quân cờ nằm giữa có bốn khí*, trên dưới trái phải, chúng bao quanh quân cờ và cũng có thể bị đoạt mất.
Nếu như nhiều quân cờ nằm thành một nhóm, mất hết khí xung quanh, quân cờ đó sẽ bị bắt.”
(*Khí: Các giao điểm trống nằm ngay cạnh quân cờ gọi là "khí" của quân cờ đó.
Quân cờ đứng ở giữa bàn có 4 "khí", đứng ở biên có 3 "khí" và đứng ở góc có 2 "khí".
Nếu một quân hoặc một nhóm quân không còn "khí", quân đó hoặc nhóm quân đó sẽ bị bắt và đưa ra khỏi bàn cờ.
Nếu quân đó hoặc nhóm quân đó chỉ còn một "khí", điều đó có nghĩa là nó đang bị đe dọa, đang bị "đả cật" và sẽ bị đối phương bắt ngay sau nước đi tiếp theo.
Những chấm trắng và đen ở hình trên là "khí" của quân trắng và quân đen.
"Khí" có thể cùng được chia sẻ giữa hai loại quân.
Nếu quân trắng được đặt vào nơi có "khí" chung của hai nhóm quân, hai nhóm quân trắng sẽ được nối với nhau thành một.
Quân của đối phương sẽ bị bắt khi nó không còn "khí".
Nếu một người chơi đoạt nốt "khí" cuối cùng của một quân hay nhóm quân của đối phương, anh ta sẽ nhấc quân đó ra khỏi bàn cờ và những quân cờ đó dùng để trao đổi tù binh khi tính điểm.
Hình trên chỉ ra một đám quân đen và đám quân trắng.
Nếu đang ở trong tình huống này, mà quân trắng được đặt vào điểm A, toàn bộ quân đen sẽ bị bắt và bị đưa ra khỏi bàn cờ.