___________
Nửa đêm cảnh vật âm u, chạy xe trên đường cho dù không sợ gặp phải cô hồn dã quỷ thì cũng sợ sẽ gặp phải đạo tặc thảo khấu.
Tạ Trùng Tự đưa tay kìm dây cương thả chậm tốc độ, con dao trong tay áo nàng cũng âm thầm trượt xuống lòng bàn tay.
Cẩm Quan đang đậu trên thành xe bên cạnh Tạ Trùng Tự, bị nàng cào vào gáy, nó cũng tỉnh lại theo.
Thị lực của chim ưng tốt hơn con người rất nhiều, thấy Cẩm Quan không có phản ứng như nghênh đón kẻ địch mà chỉ vỗ vỗ cánh, Tạ Trùng Tự mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Hai người phía trước nghe thấy tiếng lọc cọc của xe ngựa, người đang đứng có vẻ như rất đỗi vui mừng chạy như bay tới, suýt chút nữa thì lao vào thân xe sập xệ.
May mà con ngựa già phản ứng chậm chạp không giơ chân lên đạp cho hắn một cước, Tạ Trùng Tự kịp thời kéo mạnh dây cương, chiếc xe dừng hẳn lại. Nàng không nhịn nổi mà lớn giọng mắng: “Mắt người đui à hay không muốn sống nữa?”
Người đó cất tiếng: “Ơ muốn sống chứ! À không đúng, xin lỗi, xin lỗi, là tại hạ thất lễ!”
Nhờ có ánh trăng nên lúc này Tạ Trùng Tự mới nhìn rõ mặt mũi người này. Đối phương là một vị công tử khoác trên mình trang phục cao quý, mặt mũi hắn lấm lem, trên chiếc áo bào gấm cũng dính đầy bùn đất. Tướng mạo của hắn trông rất lịch thiệp, có vẻ là người đã quen sống trong nhung lụa.
Tạ Trùng Tự vừa nhìn đã cảm thấy ở hắn có gì đó rất quen, sau cùng nàng mới nhận ra…
Ca ca nàng cũng giống y như vậy.
Vị công tử được so sánh cao quý như thái tử này khua chân múa tay cất tiếng giải thích: “Cái đó, đại ca… à không phải, tiểu ca, nương tử của ta không được khỏe, xe ngựa của bọn ta lại bị hỏng không đi được nữa, có thể cho bọn ta đi nhờ…”
Tạ Trùng Tự cau mày, hất cằm hỏi: “Đó là phu nhân của ngươi sao?”
“Đúng vậy, nàng ấy đang có thai, xe ngựa bị lật may mà không bị thương.” Công tử đó nói.
Tạ Trùng Tự nghiêng đầu nhìn sang, ở một góc tối mù bên đường quả nhiên có một chiếc xe ngựa xa hoa bị lật, trên mái xe có treo chuông đồng, thân xe được chạm trổ rất đẹp.
Nhưng không thấy ngựa đâu.
Nàng thắc mắc: “Ngựa của ngươi đâu rồi? Chỉ cần lật xe lại là có thể dùng tiếp… nhìn chiếc xe này có vẻ chắc chắn lắm”.
Vị công tử đó xấu hổ: “Thật ngại quá, tại hạ không giỏi đánh xe, buộc dây cương không chắc nên ngựa đã chạy mất. Chắc đã chạy tới ngọn núi bên kia rồi”.
Hắn vừa nói vừa chỉ về phía rặng núi đang ẩn mình trong đêm đen phía xa xa.
Tạ Trùng Tự: “…”
Sắc mặt Tạ Trùng Tự phức tạp, hai kẻ ngốc không biết từ đâu tới này sao không hề biết đề phòng gì hết vậy? Hai ba câu là đã nói toạc ra tất cả mọi chuyện rồi? Nếu chẳng may gặp phải kẻ xấu thì hai người này chắc hẳn đã bị cướp hết tài sản hoặc bị bắt cóc rồi.
Tạ Trùng Tự đa nghi nên vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, khi vẫn còn đang lưỡng lự không biết có nên giúp họ không thì tấm rèm phía sau được vén ra.
Tuyên Giác bị đánh động, xuống xe đi tới.
Vị công tử kia sững người, thấy trên xe không chỉ có mình Tạ Trùng Tự thì thử cất tiếng thăm dò: “Vị này là?”
Tạ Trùng Tự: “Phu nhân của ta”.
Nghe thấy vậy thì hắn vô cùng mừng rỡ: “Vậy thì tốt rồi, có thêm một người cùng đồng hành!”
Tạ Trùng Tự: “…”
Nàng lúc này đã tin tên này đúng là một kẻ không não rồi, nàng không nói gì với hắn nữa mà quay sang nói với Tuyên Giác: “Hắn nói phu nhân của hắn bị động thai, chàng qua đó chẩn mạch xem thế nào”.
Tuyên Giác không nói gì mà chỉ gật đầu, đi tới trước mặt người phụ nữ kia rồi ngồi quỳ xuống. Nàng ấy chắc hẳn đang vô cùng đau đớn, đai váy và miếng ngọc bội đeo trên hông chạm lên mặt đất nhưng nàng ấy không hề để tâm, chỉ ôm lấy bụng, trên trán chảy đầy mồ hôi lạnh.
Người phụ nữ nghe thấy cuộc đối thoại nên đưa tay ra, Tuyên Giác đón lấy. Vị công tử đó cũng mau chóng chạy tới, bên này chỉ còn lại mình Tạ Trùng Tự, nàng thong thả ngả người dựa lên xe, buộc chặt dây cương, lẩm bẩm: “Để ngựa chạy đi mất, giỏi thật đấy”.
Nàng lững thững đi tới chỗ chiếc xe bị lật, chất gỗ rất tốt, vừa lớn vừa nặng, từ số dây thừng phía trước cho thấy, chiếc xe này không phải chỉ có một mà laf ba con ngựa kéo.
Có thể để mất một lúc cả ba con ngựa… quá giỏi.