8
Cô ấy đúng là một “thanh sơn” – chính trực, kiên cường, mạnh mẽ, lại không thiếu dịu dàng.
Tôi nhẫn nhịn nỗi tự ti, dè dặt lấy lòng cô.
Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ: ở nhờ cô ấy một thời gian, đợi có việc làm ổn định rồi sẽ rời đi.
Nhưng con người dễ sinh ra lười nhác.
Đã quen với sự xa hoa, tôi không còn coi trọng những công việc bình thường vất vả nữa.
Chê chán vài lần, tôi quyết định ngoan ngoãn ở bên Trì Thanh Sơn.
Khi ấy, tôi nghĩ: cứ tranh thủ lấy tiền của cô ấy, rồi nhờ quan hệ mở đường, sau này tự mình làm ăn, biết đâu cũng thành ông chủ.
Rồi dần dần, cuộc sống quá sung sướng khiến tôi quên mất ý định ban đầu.
Sau đó, cô ấy lại đề nghị kết hôn.
Tôi vui mừng khôn xiết.
Tôi không ngờ cô ấy thật sự sẽ cưới tôi, luôn nghĩ rằng cô ấy chỉ đùa giỡn.
Thế là, cuộc sống giàu sang đến với tôi quá dễ dàng.
Lúc ấy, tôi chỉ muốn an phận sống hết đời trong nhung lụa.
Nhưng, lòng người không bao giờ biết đủ.
Ngày con gái chào đời, tôi thất vọng.
Khi Trì Thanh Sơn nói ra cái tên Hán Diểu, dù đã đoán trước, tôi vẫn thấy vô cùng hụt hẫng.
Tôi gắng gượng vui vẻ, phụ chăm con.
Cho đến khi ba tôi biết chuyện.
Ông nổi trận lôi đình, gọi điện mắng tôi và mẹ một trận.
Mẹ vốn đã bực sẵn, bị mắng thêm càng tức tối, nên trong lúc nóng giận nói vài lời làm Trì Thanh Sơn khó chịu.
Tôi không còn cách nào, đành đưa bà về quê, dù biết bà sẽ bị ba đánh.
Một thứ tham vọng nào đó bắt đầu nảy mầm trong tôi – không, có lẽ nó đã luôn tồn tại, chỉ là bị cuộc sống nhung lụa và hiện thực đè nén, chưa kịp lớn lên.
Nhưng…
Lần này, khi từ tay Trì Thanh Sơn nhận món quà tiếp theo, tôi mỉm cười nhưng trong lòng lại xuất hiện một ý nghĩ khác.
Nếu là tôi tặng quà cho cô ấy thì sao?
Nếu tất cả vốn dĩ thuộc về tôi thì sao?
Trì Thanh Sơn cũng chỉ là phụ nữ thôi, nếu tôi vào công ty, chưa chắc tôi kém cô ấy.
Đúng vậy, phụ nữ vốn phải lo cho gia đình, tôn chồng, giống như mẹ tôi vậy…
Thế nên, trong một phút bốc đồng, tôi lén đưa mẹ về khi cô ấy đi công tác.
Mẹ khóc lóc kể về những trận đòn, tôi nhìn những vết bầm trên người bà, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Nếu những vết này nằm trên người Trì Thanh Sơn thì sao…
Cô ấy trắng trẻo, không như mẹ tôi đã già, vừa đen vừa thô.
Cơ thể cô ấy đầy vết thương, gương mặt đau đớn nhìn tôi…
…
Tỉnh lại thì tôi đã ly hôn.
Cuộc hôn nhân này như một giấc mộng vàng, nhưng trong tay tôi thực sự có được một khoản tiền lớn.
Một cơn phẫn nộ dâng lên.