1.
Mấy hôm trước, Tiểu Tướng quân Diệp Cẩn Niên vừa khải hoàn trở về, hiện hắn đang sống ở nhà bên cạnh.
Nghe nói Tiểu Tướng quân vô cùng tuấn tú. Muội muội cùng cha khác mẹ của ta, tên là Lâm Nguyệt Thiển chỉ thoáng nhìn thấy hắn một lần, từ đó ăn không ngon ngủ không yên, suốt ngày chỉ mong trèo tường nhìn thêm lần nữa.
Vì muốn tận mắt ngắm dung nhan thật sự của Tiểu Tướng quân, ta đã trèo tường lẻn vào trong viện của hắn.
Nhưng không ngờ, vừa đáp đất đã bị một con chó vàng to đùng đuổi chạy trối chế//t.
Diệp Cẩn Niên nghe thấy tiếng động bèn chạy đến, ta vô tình đâm sầm vào người hắn, khiến cả hai cùng ngã xuống hồ.
Với phản ứng cực nhanh, hắn lập tức đưa tay kéo lấy cánh tay ta, kéo ta xuống nước.
Ta không biết bơi nên theo bản năng ôm chặt lấy cổ hắn. Hai chân còn không quên quấn lấy eo hắn, cứ thế bám dính như một con bạch tuộc.
Hắn đứng trong hồ, hai tay hơi giơ ra, giọng điệu lạnh nhạt pha chút bất đắc dĩ: “Nước không sâu, xuống đi.”
Với dáng người của hắn, nước hồ chỉ vừa chạm tới vai, còn nếu ta buông ra, chẳng phải sẽ bị nước nhấn chìm qua đầu sao?
Ta nhất quyết không buông, thậm chí còn dùng chân đạp đạp để mượn lực trèo cao thêm chút nữa.
Hắn hoàn toàn bất lực, đành chậm rãi bơi về phía bờ. Có lẽ vì ta siết quá chặt nên hắn khẽ ho vài tiếng, giọng điệu càng thêm bất đắc dĩ: “Cô nương, có thể nới tay ra chút không? Ta sắp thở không nổi rồi.”
Ta “ồ” một tiếng rồi nới lỏng tay, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy không an toàn, ta lập tức lên tiếng: “Vậy ngươi ôm chặt ta nhé, đừng để ta rơi xuống. Từ nhỏ bổn cô nương không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ chó với nước. Hôm nay gặp đủ cả hai rồi, xui xẻo thật.”
Tay hắn khựng lại trong chốc lát, sau đó thẳng tay đỡ nhẹ lấy eo ta. Vành tai hắn dần đỏ lên, tốc độ cũng nhanh hơn một chút.
Vừa lên đến bờ, con chó vàng kia lại bất ngờ sủa lên hai tiếng đầy dữ tợn, ta hoảng hồn rùng mình, quay người nhảy thẳng lên người Diệp Cẩn Niên lần nữa.
Nam nhân đang đứng bên bờ không kịp phản ứng nên bị ta đè ngã ra sau. Tuyệt vời ông mặt trời, lại rơi xuống nước lần nữa…
Diệp Tướng quân nghe động tĩnh chạy ra, bày ra vẻ mặt không nỡ nhìn, dứt khoát quay đầu đi.
Phu nhân Tướng quân lập tức sai người mang áo choàng đến, vừa đắp lên cho ta vừa ân cần hỏi han: “Cô nương là tiểu thư nhà ai vậy?”
Đương nhiên ta không thể để lộ thân phận thật, đành vung tay chỉ thẳng, mặt không đổi sắc đáp: “Ta là nhị tiểu thư phủ Thừa tướng, Lâm Nguyệt Thiển. À, nhà bên cạnh.”
Phu nhân Tướng quân nở nụ cười vô cùng hài lòng. Bà ấy cười cái gì vậy? Ta thật sự không hiểu nổi.
Nhưng cho dù chật vật thế này, ta vẫn không quên mục đích ban đầu của mình. Cái đầu nhỏ trốn trong áo choàng khẽ ngẩng lên, lập tức nhìn thấy một góc nghiêng có đường nét rõ ràng.
Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét vô cùng hoàn mỹ. Dáng người cao lớn rắn rỏi. Từng giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống, lướt qua cổ rồi qua xương quai xanh, cuối cùng biến mất nơi lồng ngực mơ hồ lộ ra.
Cách một lớp y phục ướt sũng, ta tiếc nuối: không nhìn rõ gì cả…
Cuối cùng, ta mặc áo của phu nhân Tướng quân, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của ba người trong nhà họ, lanh lẹ trèo tường mà ra.
Ngồi trên tường, ta nghiêm túc đề nghị: “Chuyện hôm nay xin các vị giữ bí mật. Nếu phụ thân ta mà biết, nhất định sẽ đánh chế//t ta.”
Diệp Tướng quân rất phối hợp: “Cô nương yên tâm, lão phu nhất định giữ bí mật.”
Phu nhân Tướng quân tươi cười gật đầu đồng ý, còn không quên dặn thêm: “Lâm cô nương, lần sau muốn sang chơi thì cứ đi bằng cửa chính. Chà chà, phủ Tướng quân chúng ta hoan nghênh cô đến chơi.”
Diệp Cẩn Niên không nói một lời, hắn chỉ lặng lẽ nhìn cái lỗ chó dưới chân tường rồi lại nhìn ta.
Gì chứ? Hắn đang nghĩ ta nên chui lỗ chó mà vào sao?
Làm gì đến mức đấy chứ…
2.
Hôm sau, Hoàng thượng mở yến tiệc chiêu đãi các binh sĩ khải hoàn trở về.
Với tư cách là chủ soái trận chiến lần này, Diệp Cẩn Niên lập tức trở thành hồng nhân mà ai nấy đều muốn kết giao. Lúc nào bên cạnh hắn cũng có một đám người vây quanh: kẻ nịnh bợ tâng bốc, kẻ chỉ muốn làm quen, nhưng phần lớn là muốn gả nữ nhi nhà mình cho hắn...
Trong số đó, có cả phụ thân ta – kẻ từng bị mẫu thân hưu bỏ – cùng kế mẫu Khương Tâm, người đã thuận thế lên ngôi chính thất.
Ông ta dựa vào lý do hàng xóm gần gũi để bắt chuyện với Diệp Cẩn Niên, rồi nhân cơ hội giới thiệu tiểu nữ nhi Lâm Nguyệt Thiển.
Diệp Cẩn Niên nhướng mày, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý: “Ồ, vị này chính là Lâm Nguyệt Thiển, Lâm tiểu thư?”
Phụ thân ta liên tục gật đầu xác nhận, Khương Tâm thì vội vã đẩy Lâm Nguyệt Thiển mang vẻ mặt đỏ như gấc lên.
Thế nhưng ánh mắt đầy ẩn ý kia của Diệp Cẩn Niên lại không dừng trên người nàng ta, mà lại chuyển sang kẻ đang ngồi ăn hạt dưa là ta đây.
Lâm Nguyệt Thiển đang định e thẹn lên tiếng thì trơ mắt nhìn hắn lướt qua nàng ta, sải bước đi thẳng đến chỗ ta, hơi cúi người xuống: “Mạn phép hỏi danh tính của quý cô nương là gì?”
Ta vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, rồi chỉ vào đĩa hạt dưa: “Giúp ta bóc hạt dưa, ta sẽ nói.”
Ta cố tình làm khó vậy mà hắn không hề giận, ngược lại hắn thật sự ngồi xuống bên cạnh ta.
Hắn cụp mắt, bắt đầu bóc hạt dưa.
Cảnh tượng ấy khiến cả đám người xung quanh trố mắt kinh ngạc. Ngay cả chính ta cũng sững sờ.
Lâm Nguyệt Thiển thấy thế bèn không vui. Nàng ta kéo tay áo ta, giọng không to không nhỏ: “Tỷ tỷ, sao tỷ có thể để Tiểu Tướng quân bóc hạt dưa cho mình chứ? Tay của Tiểu Tướng quân là để ra trận giế//t địch đó. Nếu tỷ thật sự muốn ăn, ta bóc cho tỷ là được rồi.”
Nói rồi nàng ta đưa tay lấy hạt dưa, lòng bàn tay vô tình chạm vào tay Diệp Cẩn Niên. Mặt nàng ta lập tức đỏ bừng, nhưng khóe môi thì chẳng thể giấu nổi nụ cười vui sướng.
Ta liếc nàng ta một cái, không có hứng chiều ý nàng bèn uể oải phản bác: “Tại sao không thể? Chẳng phải hắn rất sẵn lòng sao? Ngươi đúng là chó chõ mõm vào chuyện mèo, lo chuyện bao đồng.”
Mắt Lâm Nguyệt Thiển bỗng đỏ hoe, tỏ vẻ tủi thân vô cùng: “Tỷ tỷ, ở nhà như vậy thì thôi đi, nhưng ở nơi thế này, tỷ cũng nên kiêng dè một chút chứ.”
Ta vừa định phản bác, Diệp Cẩn Niên đã đẩy một đĩa hạt dưa bóc sẵn tới trước mặt ta. Hắn nghiêng đầu, mím môi hỏi: “Không đủ ta bóc thêm.”
Dưới ánh sáng mờ ảo, góc nghiêng gương mặt trắng trẻo lạnh lùng ấy quả thật đẹp đến khó tin.
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, phản ứng chậm một nhịp: “Nhưng hình như muội muội ta không được vui cho lắm.”