9.
Thái phó nhìn mấy chục tờ giấy ta nộp lên, trong mắt thoáng hiện một vẻ tán thưởng.
Nhưng khi quay sang nhìn ta, ánh mắt lại giống như đang nhìn một đống bùn nhão không thể trát nổi lên tường.
“Nói đi, ai to gan đến mức dám giúp ngươi chép bài?”
Ta chẳng buồn giấu diếm, không cần nghĩ nhiều đã lập tức khai tên Diệp Cẩn Niên.
Lâm Nguyệt Thiển kinh ngạc nhìn ta, hét lên: “Không thể nào, tuyệt đối không thể!”
Long Dịch Hoan lại thản nhiên buông một câu: “Diệp Tiểu Tướng quân đưa đón còn chưa đủ, giờ lại thêm cả chép bài… ôi, sao mà chu đáo thế không biết.”
Thái phó hừ hai tiếng, không nói thêm lời nào.
Ông ta đuổi ta về chỗ, ta ngồi nhìn vẻ mặt cười như không cười của Long Dịch Hoan mà đầu óc rối như tơ vò.
“Hoan Hoan, giữa ta và Diệp Cẩn Niên thật sự không có chút tình ý nam nữ nào hết. Tỷ yên tâm, ta có thể giành nam nhân với Lâm Nguyệt Thiển, nhưng tuyệt đối sẽ không giành với tỷ.”
Long Dịch Hoan chẳng những không giận, ngược lại còn cười tít mắt, tựa đầu lên vai ta: “An An à, Long Dịch Hoan ta là Công chúa cao quý, muốn gì mà chẳng có. Diệp Cẩn Niên căn bản không thích ta, ta cũng chẳng rảnh mà theo đuổi người không thích mình. Muội cứ việc tranh đi, ta chỉ muốn nhìn bộ dạng Lâm Nguyệt Thiển khóc đến lem hết cả mặt thôi.”
“Hừ, ta nhìn nàng ta đã ngứa mắt từ lâu rồi. Nàng ta giống y chang mẫu thân nàng ta, đều là loại quyến rũ người khác.”
“Nghĩ tới a di, ta thấy thật đáng thương…” Nàng ấy còn ra vẻ lau khóe mắt đầy bi ai.
Ta lườm nàng ấy, lẩm bẩm: “Thôi đi, sau khi hưu tên cặn bã kia thì mẫu thân ta sống vui như tiên. Tỷ nhìn phụ thân kế của ta đi, vừa anh tuần, lại giỏi võ, quan trọng là vô cùng dịu dàng chu đáo.”
“Chưa hết đâu, nghĩa tử của ông ấy hả… nhìn một lần là khắc cốt ghi tâm, nhìn lần thứ hai thì chỉ muốn gả ngay cho người ta.”
“Thật á?” Mắt Long Dịch Hoan sáng rỡ, lập tức hỏi ta khi nào quay về Thanh Thành, rồi bám lấy đòi theo cùng để gặp mặt nghĩa ca trong truyền thuyết ấy.
Đến chiều tối, trời bất ngờ đổ mưa tầm tã.
Long Dịch Hoan chống cằm nhìn ra cửa sổ, hỏi: “Mưa to thế này, Tiểu Tướng quân nhà muội còn đến đón à?”
Ta gõ nhẹ lên trán nàng ấy: “Không phải ‘nhà ta’.”
“Nói vậy thôi, chứ ta thấy sớm muộn gì cũng phải. Muội không cố giành lấy, làm sao đánh vào mặt Lâm Nguyệt Thiển được?”
Hiếm khi ta gật đầu thừa nhận lời nàng ấy nói có lý, nhưng khi nằm bò ra bàn, ta vẫn không nhịn được nghĩ ngợi: Liệu hắn có đến không?
Trong màn mưa mịt mù, một bóng người cao ráo dần hiện ra từ xa.
Tay hắn cầm ô, sải bước vững vàng đạp lên vũng nước mưa, từng bước từng bước đi về phía ta.
Tiếng bước chân trầm ổn hòa vào tiếng mưa nặng hạt, vang lên ngay trước cửa.
Lâm Nguyệt Thiển lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt vừa ngượng ngùng vừa táo bạo: “Cẩn Niên ca ca, để ta lau giúp huynh nhé.”
“Không cần.” Diệp Cẩn Niên đặt ô xuống, thẳng bước về phía ta.
Từng giọt nước mưa từ mái tóc ướt sũng của hắn nhỏ xuống khuôn mặt, thấm vào y phục đen tuyền, thấm dần vào vạt áo.
Ta sờ eo mình, chậc… ta không có thói quen mang theo khăn tay.
Ta đành huých nhẹ Long Dịch Hoan vẫn còn đang ngây ra nhìn, nàng ấy nhún vai: đương nhiên cũng không có.
Ta ngẫm ngợi một lúc, cuối cùng vẫn thấy không đành lòng, thử hỏi một câu: “Hay để ta lấy tay áo lau giúp ngươi nhé?”
Giữa ánh nhìn của bao người, thế mà hắn thật sự gật đầu, còn hơi cúi người xuống.
Chậc… ta đành cắn răng, lấy tay áo lau đại mấy cái cho hắn.
Lâm Nguyệt Thiển tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, giận dữ xoay người bước ra ngoài mưa.
Chỉ tiếc mưa quá to, cây dù trong tay nàng ta vừa bung ra đã bị gió cuốn mất.
Trong lúc luống cuống tìm đường, nàng ta trượt chân, ngã sõng soài giữa sân.
Ta cười đến đau cả bụng, Long Dịch Hoan cười đến rơi cả nước mắt.
Diệp Cẩn Niên khẽ thở dài, quay lại ngồi xuống chỗ ta: “Chờ mưa ngớt rồi hẵng đi.”
Long Dịch Hoan tỏ vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện bèn gọi thuộc hạ của mình mau chóng rút lui.
Trước khi đi còn không quên gửi ta một ánh mắt đầy ẩn ý khó lường.
10.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, không hề có dấu hiệu ngớt đi.
Cổng học đường sắp đóng, ta và Diệp Cẩn Niên buộc phải bước ra giữa màn mưa.
Hắn nghiêng toàn bộ cây ô về phía ta, còn bờ vai rộng lớn kia thì lập tức bị mưa xối ướt đẫm.
Hắn chẳng hề để tâm, vẫn kiên nhẫn nhắc nhở: “Cẩn thận vũng nước.”
Khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong lòng ta như muốn nảy mầm, vỡ òa.
Nước mưa ngấm vào giày, bước chân hòa cùng tiếng mưa tạo nên nhịp điệu lành lạnh chạy dọc từ gót chân lên tới tận đỉnh đầu.
Ta hắt hơi một cái.
Diệp Cẩn Niên dừng bước, cúi đầu nhìn ta, giây sau liền đưa ô cho ta rồi khẽ khom người xuống.
“Lên đi, ta cõng ngươi.”
Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, ta đã được hắn cõng vững vàng trên lưng.
Ta nằm trên lưng hắn, ngắm nhìn gương mặt nghiêng của hắn, trong đầu chợt nhớ lại một câu nói của mẫu thân: Muốn biết có động lòng không, cứ hôn thử một cái là rõ.
Nếu tim đập loạn, không kiểm soát nổi, thì tám phần là đã động lòng.
Ta nuốt nước bọt, chu môi, đặt một nụ hôn chụt lên má hắn.
Xong rồi. Động lòng thật rồi.
Bước chân của Diệp Cẩn Niên khựng lại, hai tay cứng đờ, suýt nữa làm ta rớt xuống đất.
Lần đầu tiên ta cảm thấy chột dạ chưa từng có, lắp bắp giải thích: “Ta… chỉ muốn thử xem có cảm giác gì…”
Không cẩn thận, lại nói toẹt lời trong lòng.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt ôn nhu, giọng nói mang theo vẻ vui mừng: “Ồ, vậy cảm giác thế nào?”
“Cảm giác… nếu ngươi không có người trong lòng thì tốt biết mấy.”
Sau khi đặt ta vào trong xe ngựa, hắn khẽ cười hỏi: “Tại sao?”
Ta cụp mắt, thở dài: “Ta làm người có nguyên tắc, nam nhân của người khác, không thể chạm vào.”
Hắn cúi người, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má ta: “Vậy còn nam nhân của chính ngươi, có thể tùy tiện chạm vào không?”
Ngón tay hắn nâng cằm ta lên, hơi thở nóng rực dần phả vào mặt.
Môi hắn áp sát môi ta, từ dè dặt ban đầu đến dần dần mất khống chế.
Ta ngẩn người, quên cả chống cự, toàn thân như tê dại, đầu óc mơ hồ rối loạn.
Rồi như phản xạ, ta nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn ấy...