01
Tôi phát hiện chiếc thẻ ngân hàng đó khi đang dọn đồ của mẹ chồng.
Thẻ kẹp trong một cuốn album cũ, mặt sau có dòng chữ ngay ngắn: “Tiền sinh hoạt phí cho A Thành.”
Tôi sững người. A Thành chính là tên gọi ở nhà của chồng tôi – Giang Thành.
Suốt mười năm nay, anh luôn than thở rằng mẹ chồng thiên vị, tất cả tiền bạc đều đưa cho em gái, chẳng bao giờ ngó ngàng đến chúng tôi.
Mỗi lần tôi đề nghị đổi nhà, đổi xe, anh đều chau mày khổ sở:
“Em cũng biết mà, mẹ anh có tí lương hưu cũng cho hết con bé rồi, vợ chồng mình chỉ có thể tự lo.”
Vậy nên tôi lặng lẽ lấy tiền riêng ra, mười năm bù đắp gần tám trăm triệu.
Nhưng giờ, chiếc thẻ ngân hàng này là thế nào?
Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành, tôi mang thẻ đến ngân hàng kiểm tra.
Khi nhân viên in ra mấy chục trang sao kê suốt mười năm qua, tay tôi run lên không ngừng.
Mỗi tháng, vào ngày 15, cố định chuyển 50.000 tệ.
Nội dung ghi chú: “Cho A Thành sinh hoạt phí.”
Từ năm 2014 đến 2024, mười năm liền, không hề gián đoạn.
Tôi nghẹn thở, tiếp tục lật xem. Ngoài khoản 50.000 mỗi tháng, còn nhiều khoản lớn khác:
• Tháng 3/2018: chuyển 1,2 triệu – ghi chú: “A Thành mua nhà cưới.”
• Tháng 12/2020: chuyển 800 nghìn – ghi chú: “Cho A Thành mua xe.”
• Tháng 8/2022: chuyển 1,5 triệu – ghi chú: “Cho Tiểu Vũ đặt cọc mua nhà.”
Tiểu Vũ chính là em gái chồng – Giang Vũ.
Tôi trừng mắt nhìn, từng con số như đập thẳng vào đầu khiến tôi choáng váng.
Mười năm, mẹ chồng đã cho chúng tôi sáu triệu tiền sinh hoạt, còn mua nhà, mua xe, thậm chí cả tiền nhà của em gái cũng lo.
Vậy mà Giang Thành – người chồng “nghèo khó” của tôi – lại lừa tôi suốt mười năm rằng nhà anh chẳng có đồng nào.
Tôi nhớ lại bao chi tiết:
Anh thường xuyên than thở mẹ bất công, nói em gái như đỉa hút má//u, than vợ chồng mình quá khó khăn.
Anh không cho tôi qua lại với bên nhà, lấy cớ sợ tôi bị ấm ức.
Mỗi lần tôi thương cảm, móc tiền đưa ra, anh đều tỏ vẻ bất đắc dĩ mà nhận, còn cảm động ôm tôi:
“Vợ à, khổ cho em rồi. Sau này anh có tiền nhất định sẽ bù đắp.”
Khi tôi muốn về thăm mẹ ruột, anh lại cau mày:
“Đi đường cũng tốn tiền, thôi thì bớt đi.”
Tôi cầm tập sao kê dày cộp, lập tức mở điện thoại kiểm tra lịch sử chuyển khoản của anh.
Quả nhiên, ngày 16 mỗi tháng anh đều chuyển cho tôi 20.000 tệ, bảo đó là lương để tôi giữ chi tiêu trong nhà.
Thì ra tôi làm “tay hòm chìa khóa” cho chính tiền mẹ chồng chu cấp.
Còn tám trăm triệu tiền riêng của tôi, chẳng khác nào trò hề, bị anh tiêu xài thản nhiên.
Ngồi giữa sảnh ngân hàng, tôi cảm giác cả thế giới đang cười nhạo sự ngu ngốc của mình.
Điện thoại reo – Giang Thành gọi đến.
“Vợ ơi, em ở đâu vậy? Anh tan làm rồi, tối nay muốn ăn sườn xào chua ngọt em làm.”
Giọng anh ta vẫn dịu dàng, nhưng giờ nghe chỉ thấy giả dối tột cùng.
“Giang Thành,” tôi hít sâu, “mẹ anh mỗi tháng đưa cho anh bao nhiêu?”
Bên kia im lặng vài giây, rồi đáp:
“Ý em là gì? Mẹ anh làm gì có tiền cho anh, em chẳng biết sao? Bà hưu trí ít ỏi, đều…”
“Đều đưa cho em gái anh, đúng không?” tôi lạnh giọng cắt ngang.
“Giang Thành, tôi đang ở ngân hàng. Thẻ của mẹ anh ở trong tay tôi, bên trong sạch trơn.”
Điện thoại im bặt, rồi giọng anh ta cuống quýt:
“Em biết mà, mẹ anh từ trước đến giờ như thế, đừng giận…”
Tim tôi đau thắt, khó thở, lập tức cúp máy.
Rời ngân hàng, tôi không về nhà mà đến thẳng công ty anh.
02
“Cô là vợ Giang tổng à? Anh ấy vừa ra ngoài rồi, nói đi gặp khách hàng lớn.” Lễ tân ngạc nhiên khi thấy tôi.
“Anh ấy khi nào về?” Tôi cười gượng, thì ra giờ đã là Giang tổng rồi, mà tôi lại chẳng hề hay biết.
“Chắc tối mới về.” Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt thoáng thương hại.
Tôi ngồi chờ dưới sảnh hai tiếng. Xe của Giang Thành rẽ vào hầm để xe. Nhưng ghế phụ có một người phụ nữ trẻ, vừa nói vừa cười cùng anh.
Tôi trốn sau cột, nhìn cảnh anh xuống xe, tự nhiên giúp cô ta xách túi, còn thân mật vỗ vai.
Hành động quá quen thuộc – anh vẫn làm thế với tôi.
Khi cô gái quay mặt, tôi nhìn rõ dung mạo: khoảng 25, 26 tuổi, trang điểm tinh tế, mặc bộ đồ hàng hiệu.
Trên tay cô ta đeo chiếc đồng hồ Cartier – giống hệt chiếc tôi đang để trong tủ.
Năm ngoái, Giang Thành tặng tôi nhân dịp sinh nhật, anh nói đó là bản giới hạn, cả nước chỉ có hai chiếc.
Thì ra, chiếc còn lại nằm trên tay người phụ nữ này.
Tôi lặng lẽ chụp vài tấm ảnh.
Trước khi bước vào thang máy, tôi nghe anh gọi:
“Vũ Hy, đi thôi.”
Vũ Hy… cái tên này tôi chưa từng nghe anh nhắc đến.
Tôi ép mình bình tĩnh, quay lại bàn lễ tân:
“Cho tôi hỏi, vị tiểu thư vừa cùng Giang tổng đi lên là ai vậy?”
Lễ tân thoáng lảng tránh ánh mắt:
“Cô… cô nói ai ạ?”
“Tôi nói cô gái mặc bộ vest màu be, rất xinh đẹp đó.” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“À… chắc cô nói đến cố vấn tài chính của công ty – cô Tô Vũ Hy.” Lời đáp của lễ tân khiến tim tôi chùng xuống.
Cố vấn tài chính? Giang Thành chưa từng nói với tôi công ty có cố vấn gì cả.
“Tôi hỏi thật, cô ấy thường xuyên đến đây sao?”
“À… chuyện này….” Lễ tân rõ ràng không muốn nói nhiều, vội lảng đi: “Giang phu nhân, hay là tôi giúp cô liên lạc với Giang tổng nhé?”
“Không cần, tôi để dịp khác.”
Tôi quay người đi thẳng xuống bãi xe, trong đầu rối loạn. Tôi cần phải bình tĩnh, nghĩ thật kỹ xem mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.
Ngồi trong xe, tôi mở điện thoại, tìm kiếm cái tên Tô Vũ Hy. Tôi nhớ từng chặn một tài khoản bán hàng online tên như vậy. Quả nhiên, rất nhanh tôi tìm thấy, hình đại diện chính là gương mặt cô gái ban nãy.
Tôi mở quyền truy cập, vào trang cá nhân của cô ta, suýt chút nữa ném bay điện thoại.
Ba ngày trước, cô ta đăng: “Cảm ơn anh yêu vì món quà bất ngờ.”
Ảnh kèm theo: một bó hoa hồng 99 bông.
Hôm đó Giang Thành nói với tôi anh phải tăng ca, về rất muộn.
Tôi tiếp tục kéo xuống. Hai tháng trước, cô ta đăng: “Lần đầu đến Maldives, thật sự quá đẹp!”
Kèm theo là cả loạt ảnh biển xanh cát trắng.
Tay tôi run lên. Hai tháng trước, Giang Thành bảo công ty tổ chức hội nghị cho quản lý cấp trung tại Maldives. Anh còn mang về cho tôi vài món lưu niệm.