1
“Mẹ cũng không biết sao số tiền này lại biến mất, đây là mồ hôi xương má//u cả đời mẹ dành dụm mà, Tiểu Lâm ơi!”
Đang lúc bận rộn ở công ty, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn thoại từ mẹ. Trong điện thoại, bà vừa khóc vừa nấc, giọng nghẹn ngào, nước mắt nước mũi không ngừng.
Hai ngày nay tôi đã quay cuồng vì công việc, giờ lại thêm chuyện này, đúng là rối tung.
Nghe mẹ khóc, tôi cũng bối rối: “Mẹ, mẹ đã hỏi ngân hàng chưa?”
Mẹ sụt sùi bảo đã hỏi rồi, ngân hàng khẳng định không hề có vấn đề gì.
“Sao có thể thế được?” Tôi không kiềm được, giọng cao lên, khiến đồng nghiệp trong phòng nhìn tôi đầy khó chịu.
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng gật đầu xin lỗi họ.
“Mẹ, là thẻ nào vậy? Gửi cho con, con gọi lên hỏi thử.”
Cúp máy chưa bao lâu, mẹ đã gửi ảnh chụp thẻ ngân hàng qua.
Tiếp đó, một đoạn thoại khác vang lên.
“Tiểu Lâm, mẹ hỏi rồi, ai cũng nói không sao. Hay con chuyển cho mẹ hơn hai mươi vạn bù vào nhé?”
Tôi chau mày, gõ liền mấy tin nhắn.
“Hơn hai mươi vạn sao có thể nói mất là mất được? Nếu thật sự không ổn thì phải báo công an, ngân hàng chắc chắn phải giải quyết thôi!”
Không ngờ mẹ quýnh quáng, gửi liên tục mấy đoạn thoại, dặn tôi tuyệt đối đừng báo công an.
Hôm nay mẹ rất khác thường.
Bình thường, với mẹ, tiền quý như vàng, đi chợ bị người ta lấy thêm hai hào cũng không chịu, sao bây giờ mất hơn hai mươi vạn lại không cho báo công an?
Nghĩ vậy, tôi liền gọi đến tổng đài ngân hàng.
“Xin chào, cho hỏi số tiền hơn hai mươi vạn này thật sự tự dưng biến mất sao?”
“Tôi muốn kiểm tra, mẹ tôi lớn tuổi rồi, chẳng hiểu gì cả, tôi lo bị kẻ xấu lừa đảo.”
Nhân viên ngân hàng khẽ thở dài, rồi nói một câu khiến tôi nhớ cả đời.
“Xin lỗi chị, lần chuyển khoản cuối cùng là do chính chủ thẻ trực tiếp thực hiện.”
Cúp máy xong, lòng tôi bàng hoàng.
Mẹ tự tay rút tiền, vậy mà còn giả vờ không biết, còn muốn tôi bù vào?
Đúng lúc đó, đồng nghiệp bên cạnh chìa điện thoại: “Tiểu Lâm, đây chẳng phải em dâu cô sao? Hôm nay vừa nhận xe mới, nhà cô khá giả ghê.”
2
Em trai tôi vừa mới cưới vợ, hôm trước tôi còn mang hộp kẹo cưới in hình hai vợ chồng nó đến chia cho đồng nghiệp. Thế nên bọn họ nhận ra em dâu cũng chẳng lạ.
Tôi vội cầm điện thoại nhìn bài đăng.
Em trai và em dâu đeo kính râm, đứng trước chiếc xe mới, tạo dáng cực ngầu.
Em dâu còn đặc biệt viết caption: 【Mẹ chồng quá hào phóng, cưới về chưa đầy tháng đã mua xe mới, trả thẳng một lần.】
Thì ra chiếc xe này là mẹ tôi mua?
Tôi lập tức mở lại vòng bạn bè của em trai và em dâu, chẳng thấy ai nhắc đến chuyện mua xe.
Kết hợp với việc mẹ vừa gọi đòi tôi bù tiền, đến lúc này thì ngốc cũng hiểu rõ rồi.
Tôi toan gọi về chất vấn mẹ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nhịn xuống.
Nếu mẹ đã cố tình lừa tôi, thì tôi phải cho bà biết hậu quả.
Tôi hít sâu, gọi điện báo cảnh sát.
“Xin chào, mẹ tôi nói tài khoản tự dưng mất hơn hai mươi vạn, tôi nghi ngờ có lừa đảo.”
Số tiền không nhỏ, cảnh sát nhanh chóng lập hồ sơ.
Tôi xin nghỉ nửa ngày, xách túi về nhà.
Vừa bước đến cửa, mẹ nhìn thấy cảnh sát đã hoảng hốt vội vàng giải thích: bà không hề báo án.
“Là con báo đó, mẹ.” Tôi đứng ngay cửa, lạnh giọng: “Mẹ chẳng phải nói mất hơn hai mươi vạn sao? Con hỏi ngân hàng rồi, chính mẹ rút đó.”
“Giờ công nghệ AI tinh vi lắm, nhỡ có kẻ giả mạo thì sao? Lần sau tiền của mẹ còn giữ được à?”
Mẹ biết tôi báo cảnh sát, tức giận run rẩy.
“Tôi không cần nói nhiều, cô chỉ cần đưa tiền cho tôi, báo cảnh sát làm gì?”
Hai cảnh sát, một nam một nữ.
Nữ cảnh sát mở lời: “Bác gái, vậy bác chưa từng rút số tiền này, đúng không?”