4
Một tràng lời tôi nói ra, vừa nhanh vừa dồn dập, thật giả lẫn lộn.
Tôi khéo léo đội chiếc mũ “mê tín dị đoan” lên đầu bà, biến sự bịa đặt của bà thành do “bị ma quỷ quấy nhiễu”.
Không chỉ phản bác được những lời cáo buộc, mà còn khiến tôi trông như đang “quan tâm” đến bà.
Giang Vũ nghe mà ngẩn người, nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ mình.
Lông mày anh nhíu chặt hơn, dường như bị bất ngờ bởi mấy lời nửa tin nửa ngờ ấy, quên cả cơn giận ban nãy.
Trần Mỹ Lan há hốc miệng, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
Bà muốn phản bác lời “bịa” của tôi, nhưng từng câu tôi nói đều chạm trúng chỗ yếu.
Đặc biệt là câu “làm tổn hại hòa khí, hao mòn vận may của gia đình”, khiến bà nghẹn cứng, chỉ còn biết trừng mắt nhìn tôi.
Hồi lâu mới cố vắt ra được một câu:
“Cô… cô bớt bịa đặt đi…”
“Mẹ, chuyện này có thì tin là có, không có cũng nên dè chừng ạ!”
Tôi lập tức đón lời, vẻ mặt càng thêm thành khẩn.
“Bà cụ Lý nói chuẩn lắm! Trước đây mẹ cũng từng nhờ bà xem mà? Hay tối nay mẹ thử xem? Dù gì cũng tốt hơn là cứ đa nghi, rồi còn mở miệng nguyền rủa chính người nhà mình, phải không?”
Trần Mỹ Lan rõ ràng không ngờ tôi lại dùng chính cái cách hoang đường này để đối đầu.
Bà ta trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn nuốt sống.
Giang Vũ mệt mỏi xoa trán, muốn xoa dịu:
“Thôi mẹ, bớt nói đi… Con vừa đi đường về cũng mệt rồi…”
“Mệt? Mẹ thấy là con bị con hồ ly này chuốc mê hồn rồi thì có!”
Trần Mỹ Lan đột ngột cao giọng, túm chặt cánh tay anh, móng tay bấm vào da thịt.
“Tiểu Vũ! Con theo mẹ vào đây! Mẹ có cái này phải cho con xem! Xem xong con sẽ biết ai mới thật sự nghĩ cho con, ai chỉ toàn miệng lưỡi dối trá!”
Không kịp cho anh phản ứng, bà lôi Giang Vũ vào phòng nhỏ.
Anh nửa muốn giãy, nửa lại bị thái độ bất thường của mẹ làm dao động, đành miễn cưỡng đi theo.
“Rầm!” – cửa đóng lại, nhưng tường vách mỏng, tôi nghe rõ mồn một.
“Tiểu Vũ, con xem đi! Mẹ còn lừa con chắc?”
Giọng bà ta gấp gáp như muốn chứng minh sự “trong sạch” của mình.
“Chiều hôm nó bỏ đi, mẹ tận mắt nhìn từ ban công! Cái xe đen ấy! Nó còn cười tươi thế kia mà chui vào! Không phải đàn ông ngoài thì là ai? Con cực khổ đi làm, còn nó ở nhà như thế này đấy!”
Tiếng lục lọi điện thoại vang lên, hẳn bà đang tìm ảnh.
Im lặng thoáng chốc.
Giọng Giang Vũ trĩu nặng, xen lẫn nghi hoặc:
“Mẹ… cái này… chỉ là một tấm ảnh cô ấy bước lên xe thôi, đâu chứng minh được gì. Có thể là xe đặt qua app, hoặc đồng nghiệp tiện đường cũng nên…”
“Xe đặt?! Đồng nghiệp?!” – giọng Trần Mỹ Lan the thé đến vỡ giọng.
“Xe dịch vụ nào mà sang thế?! Đồng nghiệp nào mà cần nó cười ngọt thế?! Tiểu Vũ, con tỉnh lại đi! Nó coi con hiền lành dễ bắt nạt, nên mới dám giở trò! Mẹ sớm đã thấy nó không ổn rồi! Con…”
Đến đây, tôi biết thời cơ đã chín.
Không dại dột đứng ngoài chờ tim nát như kiếp trước, tôi dửng dưng cầm điện thoại, bấm số gọi cho bố chồng – Giang Chí Bình.
Ông vốn đã nghỉ hưu, không chịu ngồi yên, xin làm bảo vệ ở khu chung cư đối diện.
Hết ca thì thường ngồi lì ở phòng chơi bài ngoài khu.
“Bố ạ…” – tôi khéo léo thêm chút run rẩy và tủi thân vào giọng.
“Bố có thể về ngay được không? Mẹ không hiểu sao cứ nhất quyết kéo anh Vũ ra nói con có người đàn ông bên ngoài, còn lấy đâu ra một tấm ảnh… Con giải thích thế nào mẹ cũng không nghe, hai người đang cãi nhau trong phòng, con… con thật sự bất lực rồi…”
Đầu dây bên kia, giọng ông lập tức bùng nổ:
“Cái gì?! Lại giở trò quái quỷ gì nữa! Đợi đấy!”
Chưa đầy năm phút, cửa nhà bị mở ra cái rầm.
Giang Chí Bình mặt sầm sì, người còn vương mùi thuốc lá, rõ ràng bị kéo thẳng từ bàn bài về.
“Còn ầm ĩ cái gì ở đây?!” – ông quát lớn, giọng như sấm, mang khí thế chủ nhà.
Cửa phòng nhỏ bật mở.
Trần Mỹ Lan nhìn thấy chồng, thoáng sững người, sau đó như bắt được cứu tinh, liền chỉ tay vào tôi mà khóc tố:
“Ông Giang! Ông về đúng lúc quá! Ông phải quản cái con dâu này! Nó vô pháp vô thiên, ở ngoài lăng nhăng còn dám vu vạ ngược lại cho tôi! Tôi có chứng cứ rõ ràng đây này!”