“Cô Lâm, chúng tôi sẽ lập tức tiến hành bắt giữ những kẻ này.” – viên cảnh sát nói. “Cô và bà Lưu phải hết sức chú ý an toàn.”
Buổi chiều, Trương Bình tới bệnh viện.
“Tiểu Vũ, dì Lưu sao rồi?”
“Bác sĩ nói không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần theo dõi thêm vài ngày.”
“Lũ khốn kiếp này thật quá đáng!” Trương Bình phẫn nộ. “Ngay cả người già mà cũng dám ra tay!”
“Chị Bình, bọn họ nhất định sẽ bị pháp luật trừng trị.”
“Chắc chắn là vậy!” – Trương Bình vỗ vai tôi. “Tiểu Vũ, em đừng cảm thấy có lỗi. Đây không phải lỗi của em.”
“Em biết… nhưng trong lòng vẫn thấy áy náy với dì.”
“Ngốc quá, tất cả là do Trần Hạo Nhiên gây ra, không liên quan gì đến em.”
Đúng lúc đó, một y tá đi đến.
“Cho hỏi ai là cô Lâm Vũ?”
“Tôi đây.”
“Có người gửi hoa cho cô.” – Cô ấy đưa cho tôi một bó hoa hồng… màu đen.
Tôi nhận lấy bó hoa, và thấy trong đó có một tờ giấy nhỏ.
“Biết điều thì rút đơn kiện. Đây là cảnh cáo cuối cùng.”
Trương Bình nhìn tờ giấy, sắc mặt tối sầm.
“Đám người này đúng là coi trời bằng vung!” – chị nghiến răng nói, rồi lập tức gọi báo công an.
Nửa tiếng sau, cảnh sát đến và mang đi bó hoa cùng tờ giấy.
“Cô Lâm, chúng tôi đang tích cực truy bắt những kẻ liên quan.” – viên cảnh sát nói. “Tốt nhất hai người nên tìm nơi an toàn để ở tạm vài hôm.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Tối hôm đó, tôi cùng Trương Bình bàn bạc đối sách.
“Tiểu Vũ, hay là em tạm lánh đi vài ngày?”
“Không.” Tôi lắc đầu. “Nếu em đi, bọn họ có thể sẽ quay sang làm hại dì Lưu.”
“Vậy… em định làm gì?”
“Phản công.”
“Phản công? Phản công kiểu gì?”
Tôi lấy điện thoại ra. “Chị Bình, chị từng nói giới truyền thông rất quan tâm đến những vụ việc như thế này, đúng không?”
Mắt chị sáng lên: “Ý em là… muốn công khai mọi chuyện?”
“Đúng. Em muốn tất cả mọi người đều biết Trần Hạo Nhiên và đám bạn anh ta là loại người nào.”
“Ý tưởng hay đấy!” – Trương Bình phấn khích. “Chị có một người bạn làm ở đài truyền hình, có thể giúp sắp xếp phỏng vấn.”
“Vậy nhờ chị liên hệ giúp em nhé.”
“Không có gì phải ngại. Đây là việc nên làm.”
Hôm sau, tôi nhận lời phỏng vấn của đài truyền hình.
Trước ống kính, tôi kể lại toàn bộ sự việc: từ lúc phát hiện Trần Hạo Nhiên kết hôn trái pháp luật, bị uy hiếp, cho đến việc dì Lưu bị thương.
Tôi công khai tất cả bằng chứng — các bản ghi âm, hình ảnh đe dọa, cả đoạn video trích xuất từ camera.
“Kính thưa quý vị khán giả, đây chính là những gì tôi phải trải qua suốt ba năm qua.”
Tôi nhìn vào ống kính, giọng điềm tĩnh.
“Tôi đứng ra không phải để trả thù, mà là để đòi lại công lý.”
“Không ai xứng đáng phải chịu sự lừa dối và đe dọa như vậy.”
“Tôi hy vọng câu chuyện của mình có thể cảnh tỉnh những người khác, và cũng mong pháp luật sẽ nghiêm trị những kẻ vi phạm pháp luật.”
Sau khi chương trình được phát sóng, dư luận lập tức bùng nổ.
Điện thoại của tôi gần như nổ tung với hàng loạt tin nhắn, cuộc gọi ủng hộ.
“Cô Lâm, chị làm rất đúng! Chúng tôi luôn đứng về phía chị!”
“Loại đàn ông như thế đáng bị xử theo pháp luật!”
“Bọn đe dọa chị cũng phải bị trừng phạt thích đáng!”
Trên mạng, các từ khóa như #TrầnHạoNhiênKếtHônTráiPhápLuật, #UyHiếpNạnNhân nhanh chóng leo top tìm kiếm.
Cư dân mạng sôi sục, liên tục thể hiện sự ủng hộ với tôi và lên án gay gắt Trần Hạo Nhiên cùng đồng bọn:
“Cố lên Lâm Vũ! Công lý sẽ không bao giờ vắng mặt!”
“Ủng hộ Lâm Vũ! Cầu mong những kẻ tệ bạc kia đều bị trừng trị xứng đáng!”
“Loại người như vậy phải bị xã hội lên án!”
Điều khiến tôi cảm động nhất là rất nhiều phụ nữ từng trải qua hoàn cảnh tương tự cũng đứng lên chia sẻ câu chuyện của họ.
Trong chốc lát, vấn đề bảo vệ quyền lợi phụ nữ trở thành đề tài nóng trong dư luận xã hội.
Tối đó, Trương Bình gọi điện cho tôi.
“Tiểu Vũ, tin tốt đây! Vương Chí Cường và đám người kia đã bị bắt rồi!”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Thật sự… mừng quá!”
“Chưa hết đâu.” – Trương Bình nói tiếp. “Vì vụ việc được xã hội đặc biệt quan tâm, nên viện kiểm sát quyết định xử lý nghiêm khắc hơn với Trần Hạo Nhiên.”
“Xử lý nghiêm khắc hơn?”
“Có nghĩa là… anh ta có thể bị kết án trên mười năm tù.”
Mười năm.
Tôi thầm lặp lại con số ấy trong lòng, thật chậm rãi nhưng đầy sức nặng.
Mười năm sau, tôi 41 tuổi — đang ở độ chín muồi nhất của cuộc đời.
Còn Trần Hạo Nhiên, tuổi trẻ của anh ta coi như đã chôn vùi hoàn toàn.
“Tiểu Vũ, bây giờ em cảm thấy thế nào?” – Trương Bình hỏi.
“Em thấy rất ổn.” Tôi trả lời chân thành. “Cuối cùng cũng thật sự được giải thoát.”
“Ừ, cơn ác mộng này… cuối cùng cũng kết thúc rồi.”
Một tháng sau, vụ án của Trần Hạo Nhiên chính thức đưa ra xét xử.
Tôi xuất hiện trước tòa với tư cách người bị hại để làm chứng.
Tại phiên tòa, Trần Hạo Nhiên trông tiều tụy hơn hẳn, ánh mắt đã không còn chút ngạo mạn như trước.
Khi anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.
“Lâm Vũ…” – Anh ta định nói gì đó, nhưng bị cảnh sát tư pháp chặn lại.
Thẩm phán tuyên đọc bản cáo trạng.