1.
Ta là thiên kim của Tể tướng phủ, nửa tháng trước chẳng may mắc phải chứng… tương tư.
Cơm nuốt không trôi, nước cũng uống chẳng vào.
Nha hoàn Đông Mai sốt ruột khuyên nhủ:“Tiểu thư, dẫu người có chết trên chiếc giường này, Lễ bộ Thị lang cũng chẳng ngoảnh đầu nhìn người một cái.”
Ta bật dậy từ trên giường, mắt sáng rực:“Vậy phải làm thế nào để chàng chịu nhìn ta?”
Đông Mai thở dài, buông một câu lửng lơ:“Thì… người chết trên giường chàng.”
“…”
Tháng trước, triều đình mới bổ nhiệm một vị Lễ bộ Thị lang, họ Tống, tên Hoài.
Người ấy dung mạo đoan chính, mày mắt thanh tú, môi đỏ răng trắng, thật khiến ai nhìn cũng xao lòng.
Chỉ có điều tính tình lại quá đỗi lạnh lùng.
Lần đầu gặp, ta cố ý “vô tình” ngã vào lòng chàng, chàng lập tức cau mày, nhắm mắt đẩy ta ra:“Diệp tiểu thư, xin hãy tự trọng.”
Ta làm bộ ngượng ngùng, kề sát tai chàng, khẽ thổi một hơi:“Tự trọng là gì vậy, Tống công tử dạy thiếp được chăng?”
Hôm ấy, ta còn lén bám theo Tống Hoài một đoạn đường.
Có lẽ do tuyết dày đường trơn, chàng lảo đảo ngã mấy lần, đến tận khi phụ thân ta cùng bước lên triều, chàng mới coi như thoát nạn.
Từ đó về sau, hễ Tống Hoài thấy ta từ xa, chàng liền chạy còn nhanh hơn ngựa sổng.
…
Nhưng ta ngày ngày chẳng gặp được công tử, bệnh tương tư thành ra càng nặng.
Đông Mai bưng điểm tâm đặt trước mặt, vừa dỗ vừa dọa:“Tiểu thư, ăn chút gì đi. Người mà gầy đến chẳng còn hình dáng, thì lấy đâu ra sức… mà yêu người kế tiếp?”
“…”
Ta chỉ biết thở dài, giọng như gió thoảng:“Đông Mai, ta nói thật lòng… chàng ấy không giống những người khác.”
2.
Chàng thật sự không giống bất kỳ nam nhân nào khác.
Hôm ấy, ta hỏi Tống Hoài thế nào là “tự trọng”.
Chàng chỉ dùng chiếc dù giấy khẽ đẩy ta lùi ba bước, vành tai hơi ửng đỏ, nhưng giọng vẫn điềm nhiên:“Diệp tiểu thư, đây chính là tự trọng.”
Chàng không yêu thân phận đích nữ Tể tướng phủ của ta.Chàng cũng chẳng bị mê hoặc bởi dung nhan của ta.
Đông Mai chen ngang, nói một câu phũ phàng:“Chàng cũng chẳng yêu người đâu.”
“Ta đang tìm cách khiến chàng yêu ta mà…” – ta ấm ức, bẻ chiếc bánh điểm tâm thành tám phần, bỏ cả vào miệng, lầu bầu:“Nếu Tống Hoài là một miếng bánh, thì tốt biết bao…”
Vừa ăn xong, Đông Mai đã rút thước vải, nghiêm mặt đo eo ta:“Tiểu thư, eo người mà dày thêm chút nữa là không đẹp đâu, phu nhân lại trách phạt nô tỳ mất.”
Ta chỉ còn biết buồn rầu nằm vật ra giường.
Người ngoài chẳng hiểu vì sao ta suốt ngày cứ thích dính trên chiếc giường này — thật ra là bởi đói đến hoa mắt chóng mặt, chẳng còn sức để bước đi.
Từ nhỏ, ta là đích nữ duy nhất trong phủ.
Phụ mẫu kỳ vọng ta phải thành tài, cầm – kỳ – thư – họa đều tinh thông, và còn phải xuất chúng, nổi bật giữa muôn người.
Không học được, đàn không hay, chữ không đẹp… đều là tội lớn.
Thuở bé, có lần ta sốt cao mãi không khỏi, khóc lóc van nài mẫu thân:“Mẫu thân, con không muốn luyện đàn nữa…”
Kết cục, ta bị nhốt vào từ đường phủ Tể tướng, quỳ tường hối lỗi.
Mẫu thân ngồi trên cao, ánh mắt lạnh băng:“Sau này con sẽ nhập cung hầu hạ Hoàng thượng. Nếu còn lười biếng như vậy thì sao được.”
Từ đó, dẫu thân thể không khỏe, ta vẫn cắn răng chịu đựng, vì hiểu rằng từng tấc da thịt trên người ta đều gắn chặt với tiền đồ của phủ Tể tướng.
Nhưng nay Thánh thượng đã gần bốn mươi tuổi…
Ta nghĩ đến tương lai của mình – mỗi ngày phải cùng đám mỹ nhân trong hậu cung hầu hạ một lão nhân, vừa nhìn, vừa dỗ, vừa ngủ – nước mắt liền rơi không ngừng.
Người ngoài chỉ thấy ta đoan trang, giữ lễ, một đích nữ khuê các chưa xuất giá mà đã khiến bao người kinh diễm.
Nào hay, ta ngày một… biến thái.
Không thể nhìn thấy mỹ nam.Bởi hễ thấy một người, ta liền động lòng với một người.
Thật là đáng sợ.
Tống Hoài thật khổ, mỗi ngày đều phải chịu đựng những bài thơ si tình sến súa ta gửi tới.
Đến mức dung nhan chàng cũng gầy đi, tiều tụy thấy rõ.
3.
Đông Mai chán nản với chứng tương tư của ta, cau mày bảo:“Tiểu thư, nghe nói Nhiếp Chính Vương gần đây đã hồi kinh.”
Nàng còn cố dụ dỗ:“Nghe đồn vị ấy tư thế hiên ngang, dáng người cao lớn, đôi chân dài còn quý giá hơn cả mạng người.”
Đạp bao nhiêu sinh mạng dưới chân,chân không dài sao được chứ?
“Ta dám chắc, chỉ cần người nhìn hắn một cái thôi, đến bệnh tương tư cũng bay biến sạch.”
Đông Mai còn liếc xéo ta, giọng khích:“Không đi ngắm thử thì tiếc biết bao!”
“Ồ.”
Ta như kẻ vừa đoạn tuyệt được cơn nghiện, lạnh nhạt đáp:“Vậy thì cứ để hắn tiếc đi.”
Ta đâu có ngốc.
Ta yêu là yêu nam nhân, chứ không yêu tai họa.
Vị Nhiếp Chính Vương này tên là Nạp Lan Xích, là thân đệ của Thánh thượng.
Thuở nhỏ được nuôi bên gối Hoàng đế, sủng ái có thừa.
Mười năm trước, trong đêm đoạt ngôi Thái tử,hắn huyết tẩy hoàng cung, phá cửa thành, trợ huynh cướp lấy giang sơn gấm vóc.