Tôi khoanh tay, nhàn nhã nhìn bà ta:
“Bà mà còn mở miệng thêm một chữ, tôi sẽ đăng ngay cái bộ dạng nhục nhã này của bà lên nhóm cho mọi người xem.”
Trần Huệ Phương ghé sát vào tai Trình Tuấn thì thầm, khỏi cần nghe tôi cũng biết chắc chắn bà ta đang xúi anh ta đá tôi khỏi nhóm gia tộc.
Tôi nhếch mép:
“Tôi có số cô cả của anh ta đây. Cứ việc đá tôi khỏi nhóm, nhưng nếu cô cả không thấy rõ cái bộ mặt nhơ nhớp này của bà thì chỉ có thể là do camera tôi mờ thôi.”
Trình Tuấn bất lực nhìn tôi, đôi mày đẹp khẽ nhíu:
“Vân Vân, mẹ là bề trên. Em nể mặt anh mà nhường mẹ một chút được không?”
“Tôi phải nể cái mặt gì của anh? Đơn hàng Pinduoduo chẳng phải anh nói cho bà ta? Tiền thuê phòng bà ta biết từ đâu? Trình Tuấn, anh tưởng anh ngon lắm à?”
Mặt Trình Tuấn tái xanh, Trần Huệ Phương tức đến thở dốc:
“Tất cả là tại cô! Nếu không phải cô chia tay vô cớ làm tổn thương Đại Tuấn, hôm nay tôi đâu phải tới đây tìm cô!”
Tôi cười khẩy:
“Thì ra Trình Tuấn còn chưa cai sữa à?”
Mặt Trần Huệ Phương đỏ lựng, e thẹn vung tay đấm nhẹ vào ngực con trai:
“Con sao cái gì cũng nói với nó vậy?”
Đám hàng xóm hóng chuyện xung quanh lập tức im phăng phắc.
Tôi há hốc mồm, chẳng biết đáp thế nào.
Khoan đã… ý tôi nói “chưa cai sữa” là về tâm lý cơ mà? Sao bà ta lại e thẹn thế kia? Chẳng lẽ… đúng như tôi nghĩ?
Trình Tuấn hoảng hốt, kín đáo véo mẹ một cái, rồi dụi mũi, vò góc áo:
“Trương Vân Vân, cô đừng có coi thường người khác! Cô nói tôi là con trai cưng của mẹ, chẳng lẽ cô không phải là con gái cưng của ba mẹ?”
Hừ, làm bộ mạnh miệng làm gì?
Tôi quen anh ta năm năm, nhìn cái kiểu vò áo lúng túng này là biết đang chột dạ rồi.
Tôi mỉm cười đầy ẩn ý:
“Hy vọng ‘con cưng’ của chúng ta là cùng một nghĩa.”
Ánh mắt Trình Tuấn lảng tránh. Trần Huệ Phương lại quay sang than vãn với đám hàng xóm:
“Tôi nói với mọi người nghe, cô Trương Vân Vân này không hề đơn giản đâu. Sau này ai giao thiệp với cô ta thì phải cẩn thận.
“Hôm qua tôi còn tốt bụng làm tám món một canh cho cô ta ăn, vậy mà ăn xong cô ta ném điện thoại tôi rồi bỏ đi không nói một tiếng. Tôi đuổi theo còn bị trẹo chân.
“Con trai tôi thì nhát, sợ cô ta giận nên xin lỗi, vậy mà cô ta quay sang đòi chia tay, còn block luôn con trai tôi.
“Nhà thường dân như chúng ta kiếm vợ, chứ đâu phải rước tổ tông về thờ. Bao nhiêu tiền đổ vào nó, nói đá con trai tôi là đá thẳng tay.”
Bà ta còn dám nói thế nữa.
Được thôi, đã không biết xấu hổ thì đừng trách tôi.
4
Nhìn đám đông tụ tập ngày một nhiều, nhớ lại cảnh tượng kinh tởm hôm qua, tôi chẳng cần giả vờ, nước mắt cứ thế rơi xuống.
“Bà nói tôi ném điện thoại bà, không từ mà biệt, bỏ chạy khỏi nhà bà.
“Chuyện đó tôi nhận, đúng là tôi vô lễ. Nhưng việc gì cũng có nguyên nhân, sao bà không nói vì sao tôi lại làm vậy?”
Trần Huệ Phương vênh mặt:
“Lòng cô dơ nên nhìn đâu cũng dơ! Tôi với con trai quay chung một video mà cô ghen không chịu nổi, còn làm quá lên. Tiếc là ba mẹ cô không có nhà, không thì tôi phải hỏi xem nuôi kiểu gì mà ra cái loại con gái vô học như cô!”
Lại nữa! Bà ta lại lôi ba mẹ tôi vào.
Chửi tôi tôi nhịn được, nhưng đụng đến ba mẹ tôi thì không!
Tôi nhìn bên má trắng nõn còn lại của bà ta, vung tay thật cao, “chát chát” thêm hai cái, nhìn dấu tát cân xứng hai bên, tôi mới thấy hả giận đôi chút.
“Được! Mọi người xem giùm đi! Hôm nay là tôi dơ hay họ không biết xấu hổ?
“Hôm qua tôi đã…”
Còn chưa kịp nói hết câu, Trình Tuấn đột ngột từ phía sau bịt miệng tôi lại, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay tôi.
Giọng anh ta khàn khàn cầu xin:
“Vân Vân, vì tình cảm năm năm của chúng ta, anh xin em, cho anh giữ lại chút thể diện…”