06.
Buổi thưởng yến được tổ chức đúng như kế hoạch.
Theo lời phụ hoàng, vốn dĩ người có thể trực tiếp ban hôn, nhưng điều đó quá đơn giản. Quan trọng là phải quan sát kỹ lưỡng phẩm hạnh của đối phương, không cần vội vã tiết lộ thân phận của ta.
Giữa một nhóm nữ tử xinh đẹp ăn vận lộng lẫy, ta lại chọn một bộ y phục giản dị, đủ để không ai chú ý đến mình.
Sợ rằng chẳng ai ngờ, người hôm nay là nhân vật chính của yến tiệc lại chính là Chiêu Dương Công chúa.
Ta chỉ muốn yên lặng, nhưng những chuyện náo nhiệt luôn tìm đến.
Khi đang yên ổn ngồi ở góc khuất quan sát, ta nghe thấy một tràng pháo tay vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
"Dao Nhi, quả thật lợi hại, không hổ danh tài nữ đệ nhất kinh thành!"
Âm thanh vang lên bất ngờ, phá tan sự yên tĩnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
Dao Nhi? Quan Dao?
Khóe môi ta khẽ nhếch lên, ánh mắt đầy thích thú.
Có trò vui, chẳng phải ta nên ghé qua góp chút náo nhiệt hay sao?
07.
Trong lương đình, Quan Dao đang được mọi người vây quanh, tâng bốc không ngớt.
Nàng cầm bút vẽ, nhẹ nhàng viết vài chữ trên giấy, khiến những người xung quanh không ngừng tán thưởng.
Bên cạnh, Từ Lạc Thanh đứng đó, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thích, ngắm nhìn nàng như thể cả thế gian chỉ còn lại đôi "trai tài gái sắc" họ.
Nhìn cảnh tượng ấy, ta không khỏi bật cười nhạt.
Chỉ thế thôi sao? Còn chưa bằng đứa trẻ mười tuổi viết thơ vui đùa mà ta từng gặp.
"Tài nữ đệ nhất kinh thành cũng chỉ có vậy."
Giọng nói lạnh lùng của ta khiến Quan Dao khựng lại.
Sắc mặt nàng lập tức tối sầm, như bị tát thẳng vào mặt giữa đám đông.
"Ngươi là ai?! Ai cho phép ngươi làm càn?!"
Nàng nghiến răng, ánh mắt tràn đầy tức giận.
"Thân phận thấp kém như ngươi mà cũng dám bước vào hoàng cung sao? Thật làm ô uế cả nơi này! Người đâu, mau đuổi kẻ này ra ngoài!"
Quan Dao lớn tiếng ra lệnh, như thể đang muốn lấy lại thể diện đã bị mất trước mặt mọi người.
08.
Mọi người trong hoàng cung đều biết, giữa đám nữ tử quý tộc hiện tại, nếu không phải là Chiêu Dương Công chúa thần bí ít ai gặp mặt, thì người có tiếng nói quan trọng nhất chính là Quan Dao.
Vì vậy, lời của nàng thực sự có sức nặng, khiến vài tên thị vệ bắt đầu tiến lại gần ta, rõ ràng định đuổi ta ra ngoài.
Từ Lạc Thanh cũng đứng đó, ánh mắt tràn đầy ác ý, như thể muốn dùng ánh nhìn đó để xóa sạch sự "ô uế" mà hắn cho rằng ta mang đến.
Hắn mím môi, không nói gì, nhưng ánh mắt như ngầm bảo: "Ngươi nhất định phải biến mất!"
Tình thế trở nên căng thẳng, không khí như đông cứng lại.