“Ngươi đuổi ta đi.”
“Là vì tên nam nhân này sao?”
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Lang Ảnh đã lắc đầu.
“Không đúng.”
“Hạng sói gầy thế này, ngươi không thể coi trọng được.”
“Chắc chắn là hắn có ý đồ xấu.”
Ta chột dạ một chút.
Nếu không phải ta ghét bị ép buộc, thì chỉ xét riêng gương mặt của Kỳ Cửu Tiêu, ta cũng chẳng đến mức bài xích.
“Đừng sợ.”
Giọng Lang Ảnh hiếm hoi dịu xuống.
“Ta sẽ giúp ngươi giải quyết.”
Nói xong, hắn vác Kỳ Cửu Tiêu lên vai, lật người qua cửa sổ, thân ảnh biến mất không để lại dấu vết.
Sáng hôm sau, ta nghe tin Kỳ Cửu Tiêu bị lột sạch y phục, ném thẳng ra con phố phồn hoa nhất kinh thành, mất sạch thể diện.
Ta có chút lo lắng Kỳ Cửu Tiêu sẽ tìm đến gây phiền phức.Không ngờ, rất lâu sau đó, hắn hoàn toàn không xuất hiện nữa.
Trái lại, trong kinh thành lại dấy lên những lời đồn liên quan đến ta.
Người ta nói ta hoang dâm vô độ, ép buộc nam tử lương thiện vào phủ làm nam sủng.
Tin đồn truyền đi truyền lại, cuối cùng còn lôi cả chuyện cũ ta từng thu nhận con trai tội thần Hàn Vân Trần ra mà xào xáo.
10
Vì ta là nữ tử, trong kinh thành nhất thời tiếng mắng chửi nổi lên khắp nơi.
Trong cung, phụ hoàng lạnh mặt, giọng nói đầy trách cứ.
“Trẫm đã sớm bảo ngươi xử lý Hàn Vân Trần, vậy mà ngươi vẫn chưa động thủ.”
“Giờ đây hoàng thất mất sạch thể diện, ngươi đáng chịu tội gì?”
Ta liên tục gật đầu, làm theo lời hệ thống đã dạy sẵn.
“Phụ hoàng dạy phải.”
“Con đã giải tán toàn bộ bọn họ, từ nay sẽ rửa lòng đổi dạ.”
“Con tự biết mình có tội, khẩn cầu phụ hoàng cho con đến phong địa.”
“Từ đó đóng cửa tự xét, sám hối lỗi lầm.”
Dù sao ta cũng chỉ là một công chúa không được sủng ái.Phụ hoàng suy nghĩ đôi chút, liền gật đầu đồng ý.
Ta vui mừng khôn xiết, trở về phủ thu dọn hành trang.
Kinh thành mục nát này, ta sớm đã chẳng muốn ở lại nữa.
Không ngờ vừa bước qua cửa, hạ nhân đã vội vàng bẩm báo.
“Bẩm công chúa, Kỳ Cửu Tiêu đang đợi người ở hoa sảnh.”
Nghĩ đến bộ dạng của hắn đêm hôm ấy, trong lòng ta không khỏi sinh ra vài phần sợ hãi.
Thế nhưng hắn lại hoàn toàn không nhắc đến chuyện đêm hôm ấy, trái lại còn hòa nhã hỏi ta.
“Không biết hôm nay công chúa vào cung, là vì việc gì?”
Ta nghĩ thánh chỉ của phụ hoàng chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp kinh thành, liền nói thật.
Trong mắt Kỳ Cửu Tiêu thoáng lóe lên một tia dị quang.
“Đường rời kinh xa xôi, lại quạnh quẽ.”
“Không bằng để Cửu Tiêu theo hầu công chúa lên đường, có được không?”
Ta liên tục lắc đầu.
Đùa sao được.Ta nào còn dám đến gần ngươi nữa.
Sắc mặt Kỳ Cửu Tiêu lộ vẻ không vui, đang định nói thêm điều gì.
Đột nhiên, cửa phòng “ầm” một tiếng bị đẩy tung.Một thân bạch y phiêu dật bước vào.
Là Hàn Vân Trần.
Ta thật sự không hiểu nổi.
Rõ ràng trước kia bọn họ còn tránh ta như tránh tà, vậy mà giờ đây, muốn đuổi cũng chẳng đuổi đi được.
“Công chúa.”
“Ta nghe nói gần đây có chút lời đồn, người vẫn ổn chứ?”
“Có bị thánh thượng quở trách hay không?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Hàn Vân Trần liền rơi vào người đang đứng cạnh ta.
Hắn sững lại, sắc mặt trong nháy mắt lạnh hẳn đi.
“Ngươi xa lánh ta.”
“Là vì hắn sao?”
Ta vừa định mở miệng giải thích, Kỳ Cửu Tiêu đã lên tiếng trước.
“Ta và công chúa có việc quan trọng cần bàn.”
“Người không liên quan, còn không lui xuống.”
11