1.
Ta là Lâm Vãn, tiến sĩ y học cổ truyền.
Ngày ly hôn, ta xuyên không.
Người ta nhập vào tên là Thịnh Tịch, chết lạnh trong lãnh cung, e là bị đông đến tắt thở.
Toàn thân ta run rẩy, vội dùng trâm cài tóc đâm mạnh vào huyệt Nội Quan để tự cứu lấy mình.
Lửa trong lò than chỉ le lói, mấy bức thư trên bàn đã cháy trụi mà cũng chẳng ấm hơn được chút nào.
Nguyên chủ vốn tính tình nhu nhược, mới bị người bắt nạt đến độ đến than cũng không được phát, nhưng ta thì không thể ngồi chờ chết.
Ta lén trốn khỏi lãnh cung, mò đến ngự thiện phòng định trộm chút than, ai ngờ bị một cung nữ bắt gặp.
Nhưng nàng không hô hoán, mà ôm chầm lấy ta khóc nức nở.
Ký ức của nguyên chủ tràn về — trước mắt ta là khuôn mặt quen thuộc của người tỷ muội tốt: Huy Nhi.
“Nếu không phải bệ hạ càng lúc càng… ta đã sớm đến thăm muội rồi.” – nàng nghẹn ngào.
Nàng kể rằng hoàng thượng gần đây bệnh đầu nghiêm trọng, tính khí táo bạo, bữa nào cũng nổi trận lôi đình, lật bàn ném chén.
Ta siết chặt áo mỏng trên người, trong đầu chỉ toàn tưởng tượng đến tẩm cung ấm áp như xuân, chăn đệm mềm mại thơm tho của hoàng thượng, bỗng cảm thấy than trộm về cũng chẳng còn hấp dẫn mấy nữa.
Muốn tìm chỗ trú ấm cho qua đêm, ta bèn cải trang thành cung nữ, theo Huy Nhi đến đưa bữa khuya cho hoàng thượng.
Lò than kêu lách tách, hơi nóng bốc lên làm ta muốn cởi cả áo.
Người nam tử nằm trên long sàng áo mũ xộc xệch, cơ bụng ẩn hiện mơ hồ.
Hoàng thượng chỉ vừa hơn hai mươi, vậy mà giữa ấn đường đã hằn rõ nếp nhăn chữ xuyên, cứ như đã ngoài bốn mươi tám.
Các ngự y bó tay trước căn bệnh đau đầu kinh niên của người, khiến hoàng thượng giận dữ muốn chém sạch cả đám.
Lúc này, ta đã quan sát xong qua sắc diện và thần thái, liền không chút do dự rút kim châm trong hòm thuốc của ngự y, một tay áp chế hoàng thượng, ra tay hạ châm!
Nội quan hoảng hốt hét lên, thị vệ ào ào xông vào…
Ta cầm chặt ngân châm trong tay, không chút do dự châm thẳng vào huyệt trên đỉnh đầu hoàng thượng.
“Đừng ai động vào nàng ấy!”Đại nhân Trương của Thái y viện dang tay chặn lũ thị vệ lại.
“Huyệt này thông thẳng tâm mạch… chính là tử huyệt. Chệch một ly, sẽ… mất mạng tức thì!”
Chỗ ta hạ châm — chính là sinh tử huyệt của hoàng thượng.
Trong phòng lặng như tờ, im ắng đến mức nghe rõ tiếng than lách tách trong lò.Tất cả mọi người đều nín thở, chẳng ai dám khẽ động.
Ta nằm phục trên lồng ngực rắn chắc của hoàng thượng, thân thể theo từng nhịp hô hấp của người mà khẽ lay động.
Chậm rãi, hoàng thượng mở mắt.Ánh nhìn sáng tỏ, tỉnh táo lạ thường.
Ta nhìn người —Người cũng đang nhìn ta.
2.
Chừng nửa nén nhang sau, hoàng thượng đẩy ta ra.
Người ngồi dậy, bước xuống giường, đi được hai bước vững vàng.
Ta thì bị thị vệ ép quỳ trên nền đất lạnh.
“Thần thiếp không đành lòng thấy bệ hạ chịu khổ vì khí huyết bế tắc, mới cả gan thử một lần…” – ta cúi đầu thưa, giọng đầy cung kính.
Đám ngự y xôn xao nghị luận:
“Một tiểu cung nữ mà có bản lĩnh đến thế sao?”
“Chứng bệnh quái ác mà cả Thái y viện đều bó tay…”
Thật ra, chữa chứng đau đầu bằng châm cứu vốn là đề tài luận văn tốt nghiệp của ta ở kiếp trước, cũng là sở trường của y quán gia truyền nhà họ Lâm ta.
Vừa mới xuyên đến đã buộc phải ra tay trổ tài, ngẫm lại cũng có chút… ngượng.
Lông mày cau chặt của hoàng thượng, lúc này đã giãn ra.
Ta vừa định mở miệng nói:“Không cần ban thưởng cho thần thiếp đâu…”
Thì người đã lạnh lùng cắt lời:
“Ngươi chỉ là vận khí tốt thôi.”
“Trẫm tạm tha cho ngươi một mạng. Lui xuống mà chờ xử lý.”
…Là sao?Hoàng thượng không nên cảm động đến rơi lệ vì gặp được thần y như ta sao?
“Khoan đã!”Rốt cuộc người cũng thấy chỗ không ổn.
“Vừa rồi ngươi xưng là gì?”
Ta cố ý đấy.Nhiệm vụ hôm nay của ta là: nhất định phải chui được vào ổ chăn ấm.Nên mới giả vờ lỡ miệng để lộ thân phận.
“Thần thiếp… là Quý nhân Thịnh Tịch của lãnh cung.”Ta vội vàng đáp, sợ người lại đổi ý không hỏi nữa.
Cả đám ngự y lập tức ồ lên xôn xao, các cung nhân cũng rì rầm bàn tán.
Hoàng thượng liếc ta một cái, lạnh nhạt nói:
“À, trẫm nhớ rồi… Con gái của tội thần Thịnh Hoài An.”
Phụ thân nguyên chủ bị gian thần hãm hại, cả nhà bị liên lụy, nàng Thịnh Tịch cũng bị giáng tội, đuổi vào lãnh cung, chỉ còn danh phận Quý nhân.
Xem ra trong trí nhớ của hoàng thượng, Thịnh Tịch chẳng qua chỉ là một quân cờ trong ván cờ chính trị.
Ta nhất định phải xoay chuyển vận mệnh của nàng.
Ta tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hoàng thượng.
Người cứng đờ, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Nhưng đây không phải là mỹ nhân kế gì cả.
“Bệ hạ, thần thiếp xin phép rút châm trước khi lui.”
Trên đầu hoàng thượng vẫn còn cắm nguyên cây kim bạc suốt nửa ngày, mà đám ngự y thì sợ tới mức không ai dám thở mạnh.
Ta khẽ nhón chân, đưa tay rút “soạt” cây kim ra.
“Á…!”
Hoàng thượng đau đến mức chân khuỵu xuống, cả người đổ ập vào lòng ta.