Phụ thân ta là ngự y trong cung, còn mẫu thân chỉ là một y nữ lang bạt nơi thôn dã.
Năm đó, để cứu phụ thân, mẫu thân không tiếc đánh đổi sự trong sạch của mình, cuối cùng vì áp lực thế tục mà trở thành th/i/ế/p thất của Tô phủ.
Mẫu thân mang trong lòng chí nguyện Thần Nông, cuối cùng lại rơi vào cảnh th/i/ế/p thất có thể bị người ta tùy ý bán đi.
Tất cả tâm huyết của nàng, đều đặt cả vào ta.
Y thuật của ta, từng đường từng mạch, đều do mẫu thân nắm tay dạy dỗ.
Phụ thân có lẽ vì lòng tự tôn bị tổn thương, mẫu thân càng lạnh nhạt xa cách, ông lại càng thường xuyên lui tới viện của nàng.
Còn phu nhân, thì từ đó trở đi, nơi nơi tìm cớ gây khó dễ cho ta và mẫu thân.
Ta còn nhớ năm ấy, phụ thân nam hạ xử lý dịch bệnh, ta cùng mẫu thân liền bị phạt quỳ giữa tuyết trắng ngày này qua ngày khác.
Ông đi tròn ba tháng, chúng ta cũng bị phạt suốt ba tháng ròng.
Thân thể mẫu thân cuối cùng không chịu nổi nữa.
Ngày đêm triền miên trên giường bệnh.
Phụ thân giả vờ đến thăm vài lần, rồi từ đó không bao giờ bước chân vào viện của chúng ta thêm nữa.
Sau này, đích tỷ rơi xuống nước, lại vu oan giá họa cho người khác.
Ta và mẫu thân liền bị đuổi khỏi Tô phủ.
Năm ta mười sáu tuổi, ta gặp Thầm Cửu Tư.
Hắn nằm trong bùn lầy, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, m/á/u đỏ sẫm theo nước mưa tràn ra khắp mặt đất.
Xe ngựa của Tô Dao chậm rãi dừng lại. Nàng vén rèm xe, liếc nhìn người dưới đất một cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Uổng công ta từng bỏ chút tâm tư lên người hắn. Sớm biết chỉ là một con chó mất nhà, ta cần gì phải liếc thêm nửa mắt?”
Có lẽ vì nhiều năm trước, trong yến hội Bách Hoa, hắn từng đứng ra che chở ta một lần.
Cũng có lẽ vì ta học y đã lâu, thật sự không nỡ bỏ mặc một sinh mạng còn đang thoi thóp.
Ta lặng lẽ theo sau đám hạ nhân kéo lê hắn đi, một mạch đến tận trang viện ngoài ngoại ô.
Song cửa sổ mục nát, trong ngoài bẩn thỉu không chịu nổi.
Thiếu niên từng phong hoa tuyệt thế, ánh trăng soi rực cả kinh thành năm nào, nay lại biến thành một phế nhân vừa mù vừa què.
Bị vứt bỏ nơi hoang dã, mặc cho tự sinh tự diệt.
Đặt vào hoàn cảnh ấy, ai mà chẳng sinh ra ý niệm muốn ch//t.
Vì thế về sau, mỗi lần ta lén mang thuốc đến cho hắn, hắn đều dùng lời lạnh lẽo châm chọc ta.
“Ai sai ngươi tới đây? Đối với chủ tử của mình, ngươi quả thật là trung thành đến tận xương tủy. Cái bộ dạng ghê tởm thế này mà ngươi cũng có thể nhịn được…”
Ta không đáp lời, chỉ cúi đầu, cẩn thận xử lý vết thương trên người hắn.
“Ta đang nói, ngươi không nghe thấy sao? Hay là điếc rồi?”
Những lúc như vậy, ta sẽ hơi mạnh tay hơn một chút. Chỉ cần nghe hắn khẽ hít vào một hơi, coi như đã trả thù được hắn rồi.
Ta biết thân thể hắn đã không còn nguy hiểm, cũng biết hắn vẫn luôn lén luyện tập đi lại sau lưng ta.
Những vết thương trên người hắn, không cách nào giấu được đôi mắt của ta.
Thầm Cửu Tư tức đến mức phát điên, lại định buông lời cay nghiệt để làm khó ta.
Ta cúi xuống, nhẹ nhàng thổi một hơi vào vết thương trên gương mặt hắn.
Người trên giường đột nhiên im bặt.
Hai tay hắn siết chặt lấy góc áo, vành tai khẽ ửng đỏ.
“Ngươi làm gì vậy…”
“Im miệng đi. Đợi khi ngươi khỏi hẳn rồi, đừng có chạy tới cảm tạ ta. Đến lúc đó, đưa cho ta ít vàng bạc châu báu là được. Hoặc nhân sâm, tuyết liên gì đó cũng được. Loại trên núi đào không ra ấy.”
…
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Giọng nói của hắn trầm xuống, mang theo chút ngập ngừng.
“Tô Nhị.”
Sau khi bị đuổi khỏi Tô phủ, mẫu thân đã để ta bái một du y làm sư phụ.
Sư phụ cũng gọi ta như vậy.
5
Rời khỏi Tô phủ, ta vội vã chạy đến bệnh phường.
Gần đây có mấy tốp dân lưu lạc kéo vào kinh thành. Trong số đó, vài người xuất hiện triệu chứng sốt cao và nôn ói giống hệt nhau.
Sư phụ lo rằng e có điều bất ổn, bèn thu nhận toàn bộ những người ấy vào bệnh phường.
Đến trưa ngày hôm sau, dân chúng quanh khu bệnh phường ùn ùn kéo về trước cửa thiện đường.
Nghe nói là Nh/i/ế/p chính vương đích thân bầu bạn cùng Tô đại tiểu thư, phát cháo ban thuốc.
“Tô tỷ tỷ, tỷ có muốn ăn một chút không?”
Là một bệnh nhân vừa được thu nhận hôm qua.
Nàng ôm bát cháo trong tay, dè dặt đứng trước cửa lều.