6
Kiếp trước, ta quá để ý đến tình thân, nên mới để họ cưỡi lên đầu. Kiếp này, ta đại phát từ bi cho ma ma giảng giải quy củ cho họ.
Ta là Công chúa.
Trong Thẩm phủ, không phải ta đến thỉnh an ai, mà là họ phải hành lễ thỉnh an ta.
Buổi chiều, Mạnh Hoài Thanh đến tìm ta. Hắn quan tâm ta tận tình, muốn nối lại tình xưa.
Ta nhón móng tay, hờ hững hỏi: “Tống Phương Lê thì sao?”
Hắn thành khẩn nói: “Tương Nghi, nàng ấy quá giống nàng. Năm năm qua, ta không lúc nào là không nhớ nàng, chỉ khi thấy nàng ấy, mới có thể vơi bớt được nỗi tương tư này.”
“Trong lòng ta, từ trước đến nay chỉ có mình nàng. Giờ nàng đã trở về, làm sao ta còn có thể nghĩ đến người khác?”
Lời này, hắn không thấy tự mâu thuẫn sao? Nhưng cũng không quan trọng.
Trọng điểm là, hắn lại dùng mỹ nam kế với ta. Sự hy sinh lớn như vậy, tất nhiên phải có mưu đồ lớn.
Theo cách suy nghĩ của ta trước đây, ta nên giả vờ mềm mỏng với hắn, trước tiên làm rõ mục đích thực sự của hắn. Nhưng, ta thật sự quá ghê tởm hắn.
Ta nhướng mày lên, cười lạnh: “Đồ mặt dày, dám mơ tưởng bổn cung. Người đâu, lôi hắn đến Tông nhân phủ!”
Ta có thể cho hắn sắc mặt tốt sao? Chẳng phải là lãng phí một cơ hội sống lại sao?
Thị vệ áp giải Mạnh Hoài Thanh đến Tông nhân phủ. Ta cho Dung Nguyệt đi theo, nói rõ tình hình với Tông lệnh.
Trên đường, ai ngăn cản cũng không được. Cha mẹ ta, cha mẹ của Mạnh Hoài Thanh, tất cả đều đến cầu xin ta.
Nhưng ta lại chẳng nghe lọt tai.
Ta thà dùng thời gian ngồi ngẩn người, cũng không muốn để ý đến họ.
Mạnh Hoài Thanh bị Tông lệnh mắng một trận, rồi được thả ra. Ta cũng không mong vì chút chuyện này mà có thể giam hắn được bao lâu.
Chỉ là ra món khai vị trước, làm danh tiếng của hắn bị tổn hại một chút. Xem sau này hắn còn giả vờ làm quân tử thế nào?
Vài ngày sau, kinh thành bắt đầu có tin đồn về ta. Nói rằng khi ở Bắc Yến, ta “một chút son môi vạn người nếm,” cởi hết quần áo nhảy múa cho nam nhân Bắc Yến xem, phá thai năm, sáu lần.
Tin đồn này, thừa biết là do ai làm.
Ta trực tiếp vào cung, trước mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu mà khóc hết nước mắt.
Ta là con gái nuôi của Hoàng thượng, mang phong hiệu Công chúa thật sự, hòa thân với nước địch, bắt sống Hoàng đế nước địch.
Hoàng thượng đã đích thân khen ta, nói ta có công. Bây giờ lại có những tin đồn như vậy, chính là đang tát vào mặt Hoàng thượng.
Hơn nữa, nó càng chứng minh, ta đã cống hiến tất cả mọi thứ cho Nam Sở, đã chịu đựng bao khổ ải ở Bắc Yến. Đáng lẽ phải được bồi thường thật tốt.
Vì thế, tin đồn này có thể làm tổn thương ta được gì?
À phải rồi, nếu nội tâm ta yếu đuối, để ý đến danh tiếng của nữ nhân, có lẽ ta đã treo cổ tự vẫn rồi.
Nhưng ta là Công chúa hòa thân mà!
Ta là công thần.
Đáng lẽ phải được triều đình Nam Sở khen thưởng, bách tính kính trọng.
7
Hoàng thượng ban thưởng cho ta vàng bạc châu báu và lụa là gấm vóc.
Thiên ân rộng lớn.
Khi ra khỏi cung, bên tai ta toàn là những lời nịnh bợ. Ngay cả cha ta thấy ta cũng lấm lét, lùi xa ba thước.
Ta ưỡn thẳng lưng, ánh mắt ngạo nghễ. Cho dù những tin đồn kia là thật, thì đã sao?
Kẻ đáng phải hổ thẹn là những tên vô dụng trốn sau lưng nữ nhân này.
Không quá hai ngày, Đại Lý tự đã tra ra nguồn gốc của tin đồn. Mạnh Hoài Thanh thừa nhận, là do hắn phái người làm. Hắn muốn gậy ông đập lưng ông, hủy hoại danh tiếng của ta.
Mạnh Hoài Thanh bị bãi quan, cha hắn cũng bị Hoàng thượng trách mắng một trận, phạt bổng lộc một năm.
Phủ công chúa hoàn thành. Ta chọn một ngày lành để dọn vào. Quà mừng tân gia cứ thế mà đổ về.
8
Ta tổ chức tiệc tạ ơn. Khách khứa nườm nượp, cửa ra vào tấp nập như chợ.
Cha mẹ ta và kẻ thế thân kia cũng đến.
Mẹ ta đi đến trước mặt ta, ho khan một tiếng, nói: “Tương Nghi này, con cũng thật là, có nhiều quý nhân ở đây, sao con lại tự mình ngồi ở vị trí chủ tọa?”
Ta khẽ nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn bà. Nhưng, bà ta cậy vào thân phận là mẹ, không hiểu được ánh mắt người khác, cứ muốn vênh váo trước mặt ta.
Ta cười lạnh một tiếng: “Năm năm trước, khi cha bảo con đi hòa thân, mẹ đã nói gì với con?”
Ánh mắt mẹ ta lảng tránh, nhìn xung quanh, vô thức lùi lại nửa bước. Trước mặt mọi người, ta không ngại giúp bà ta hồi tưởng lại.
“Mẹ nói, người và cha sinh ra con, con hy sinh bản thân vì phú quý của nhà họ Thẩm, coi như đã báo đáp ơn sinh thành. Từ nay về sau, hai người chỉ coi như không có đứa con gái này.”
“Mẹ còn nói, con tâm địa độc ác, điều mà người hối hận nhất là sau khi sinh ra con, đã không trực tiếp bóp chết con.”