10
Băng qua hành lang, viện Tiêm Tiêm đã hiện ngay trước mắt.
“Đều chuẩn bị xong chưa?”
Ánh mắt Châu Nhi sắc bén, gật đầu.
“Tiểu thư yên tâm, tất cả đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Người đối xử với Phó thị vệ tốt như vậy, nô tỳ thật không ngờ hắn lại hại người như thế.”
Ta nhàn nhạt cười.
“Loại sói mắt trắng trong thiên hạ này, nhiều lắm.”
“Được rồi, ngươi cũng mau đi chuẩn bị đi, kế hoạch hôm nay, ta không cho phép bất kỳ sai sót nào.”
【Không thể nào, ta chỉ rời mắt một chút mà đã không hiểu gì nữa rồi?】
【Nữ phụ lại muốn giở trò gì đây, thật lo cho nữ chủ bảo bối quá.】
【Hôm nay không phải là ngày nữ phụ bị ép gả cho tiểu lang khuyển sao, nhưng ta luôn thấy có gì đó là lạ.】
【Lo quá đi mất, gom công đức đuổi đánh nữ phụ!】
【+1】
【+1】
【+1】
…
“Hừ.”
“Mấy đám chữ không phân phải trái các ngươi cũng xứng có công đức sao?”
“Ai thèm tranh đoạt cái gọi là tiểu lang khuyển với Giang Ngọc Dao chứ? Đừng làm ta buồn nôn nữa, ta là tiểu thư đích xuất của phủ Quốc công, thân phận tôn quý, có bao nhiêu vương tôn quý tộc đợi ta gả qua, ta sẽ gả cho hắn?”
“Xem ra mấy người các ngươi đọc truyện dở hơi nhiều quá rồi, nghe ta một câu, rảnh rỗi không bằng đi tìm đại phu khám đầu óc đi.”
Nhịn bao ngày nay, cuối cùng cũng không cần nhịn nữa.
Đám chữ ấy khựng lại một thoáng, rồi bắt đầu điên cuồng ùa tới.
【Mẹ nó, nữ phụ thấy được lời chúng ta nói?】
【A a a… nàng còn mắng chúng ta nữa?】
【Không phải, ban đầu chẳng phải chính ngươi cướp người của nữ chủ bảo bối chúng ta sao? Có bản lĩnh nói ngươi không làm đi?】
【Còn dám nói không thích tiểu lang khuyển, không thích hắn mà ngươi tranh đoạt làm gì, đúng là vừa làm vừa tỏ vẻ cao quý.】
Một lũ ngu si cố chấp.
Những dòng chữ ngu ngốc này liệu có thể biến khỏi tầm mắt ta không, ta thật không muốn nhìn thêm nữa, đúng là độc hại mắt ta mà.
Không biết có phải thần linh nghe được lời cầu nguyện của ta hay không.
Ngay giây sau, toàn bộ đám chữ đó đông cứng tại chỗ.
Sau đó tan vỡ từng mảnh vụn.
Thế gian cuối cùng cũng yên tĩnh.
11
Gần đây, khắp kinh thành xôn xao về lời đồn liên quan đến phủ Quốc công.
“Các ngươi nghe nói gì chưa, đại tiểu thư phủ Quốc công bị một tên thị vệ nhớ thương đấy.”
“Là đại tiểu thư đó, ai mà không mơ mộng chứ? Nhưng nói thật, tên thị vệ đó gan cũng lớn thật, ngươi thử nghĩ xem, đổi lại là ngươi, dám không?”
“Gan lớn gì mà lớn, ta thấy là đầu óc có vấn đề thì đúng hơn, nghe nói bị Quốc công gia đánh cho một trận tơi bời, treo trên xà nhà ba ngày mới tắt thở… chậc chậc.”
Phó Hiên chết rồi.
Hôm đó Giang Ngọc Dao dẫn theo một nhóm tiểu thư đến viện Tiêm Tiêm tìm ta, nói là hoa sen vương sau núi đã nở, muốn mời ta cùng đi thưởng hoa.
Ai ngờ lúc đi ngang qua dãy phòng phía tây lại nghe thấy âm thanh thở dốc đỏ mặt tía tai.
Toàn là con gái khuê các.
Ai nấy đều bị dọa không nhẹ.
Lễ nghĩa không cho nhìn, có người đề nghị rời đi.
Giang Ngọc Dao lại không chịu, nàng vung tay áo, mặt đầy chính nghĩa.
“Trong viện muội muội lại có hạng người không biết liêm sỉ như thế, chúng ta nếu cứ thế mà đi, ai sẽ đòi lại thanh bạch cho muội muội đây?”
Các tiểu thư còn đang do dự, Giang Ngọc Dao đã đá tung cửa phòng.
Động tĩnh lớn như vậy cũng không khiến người trong phòng đang làm chuyện mờ ám dừng lại.
Tiếng rên rỉ khiến người mặt đỏ tim đập vẫn không ngừng truyền ra.
Các tiểu thư ai nấy đỏ mặt tía tai, có người nhịn không được hiếu kỳ, rướn cổ nhìn vào trong.
PREV NEXT
Giang Ngọc Dao đứng ngoài ngạch cửa, dáng vẻ đau đớn đến cực điểm.
“Ngọc Yến, sao muội lại… lại hồ đồ như vậy…”
“A!”
Tiểu thư nhà Hộ bộ Thị lang – Chu tiểu thư kêu lên một tiếng.
“Ngọc… Ngọc Dao, mau nhìn kìa.”
Giang Ngọc Dao giả vờ như bị ép phải nhìn, thuận thế nghiêng đầu.
Chỉ một cái liếc mắt, liền tối sầm trước mắt, đứng không vững.
Thiếu niên trong phòng không một mảnh vải che thân, tấm lưng trắng ngần phủ một tầng mồ hôi mỏng.
Hắn cầm một bức họa trong tay, thân dưới không ngừng lắc lư, giống như một con cá rời khỏi nước đang sắp chết khô.
Khao khát trong hỗn loạn.
“Ngọc Dao… Ngọc Dao….”
“Cầu xin nàng, thương ta một chút… ta khó chịu quá.”
“Cứu ta…”