Lâm Trạch và Trần Yên Yên, ta không kịp tự tay xử quyết.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa sắp nuốt trọn ta, một đôi tay xương khớp rõ ràng kéo ta lên khỏi mặt đất.
Là Lục Hạc Miên.
Trong mắt hắn đầy máu lệ: “Xin lỗi, ta đến muộn.”
“Những kẻ từng ức hiếp nàng… ta đã giết sạch rồi.”
Tận chân trời xa, hoàng cung và Lâm phủ chìm trong biển máu.
Là một mình hắn, tắm máu hoàng thất và cả Lâm gia.
Lục Hạc Miên ôm ta, đưa ra khỏi biển lửa.
Còn hắn, mãi mãi ở lại nơi đó.
Nước mắt kết thành băng trên lông mi.
Ta nghiến chặt răng, ra lệnh: “Toàn quân, toàn tốc tiến lên!”
Ngày thứ hai mươi lăm, bão tuyết ập đến không báo trước.
“Cô nương, lối mòn tại đoạn Tuyệt Long hiệp đã bị tuyết đè sập.”
Tim ta thót lại: “Không phải tuyết đè, là bị man tộc chặt phá. Chúng đang phục kích quanh đây.”
“Chia quân làm ba đường: một nhánh tiếp tục hành quân, một nhánh vòng ra sau đốt kho lương của địch bằng dầu hỏa.”
“Còn lại một nghìn người, theo ta vòng tây đột kích!”
Vượt trùng quan, qua ngàn núi.
Khi thấy quân kỳ của Lục Hạc Miên, áo lông hồ của ta đã ướt đẫm, chẳng rõ là máu hay mồ hôi.
Trong làn bụi vàng và khói đen cuồn cuộn phía xa, áo giáp binh sĩ đầy vết máu, sức cùng lực kiệt.
Ta siết chặt dây cương, tim đập loạn lên, hét lớn: “Lục Hạc Miên, ta đến rồi!”
Lúc ấy, khí vận trên đầu ta chỉ còn 2.
Tựa như một thước phim quay chậm giữa ánh sáng và bóng tối.
Lục Hạc Miên đột ngột quay đầu, phi ngựa tới, vung đao chém nát chướng ngại cuối cùng.
Ta bị hắn kéo lên lưng ngựa, lưng áp vào lồng ngực hắn đang đập dữ dội.
Hắn cười to: “Thanh Thanh của ta, ta biết nàng nhất định làm được!”
Khí vận dừng lại ở con số 1, như bất mãn mà bất lực, rốt cuộc cũng ngừng giảm.
Mặt trời xế đỏ như máu, nhuộm chiến trường thành một mảng đỏ tươi, tiếng hô giết chấn động tứ phương.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Có thắng không?”
Lục Hạc Miên nhướng mày, rút đao khỏi vỏ: “Tất nhiên rồi!”
Hắn giơ cao cánh tay, hô vang như sấm nổ: “Toàn quân, xung phong!”
Sau lưng hắn, hàng vạn binh mã như tên rời dây cung.
Vạn ngựa đồng loạt hí vang, cát bụi cuộn trời.
Thế như chẻ tre, không gì cản nổi!
13.
Trận chiến ấy kéo dài suốt mười ba ngày.
Nhờ có lương thảo ta mang đến, tướng sĩ nghỉ ngơi đủ, ăn no bụng.
Diệt sạch man tộc, thu phục Quan Bắc.
Chiến thắng vẻ vang, khải hoàn hồi triều.
Ta và Lục Hạc Miên để đại quân lại phía sau, khoác áo nhẹ, cưỡi ngựa phi nhanh bí mật trở về kinh.
Trong biệt trang ở kinh thành đã đứng sẵn không ít người.
Một vị tướng quân có vết sẹo ở khóe mắt chắp tay hành lễ với ta: “Đại nhân và cô nương đoán không sai, An Vương vừa nghe tin Quan Bắc đại thắng liền ngồi không yên.”
“Ngay trong đêm, hắn đã điều hai ngàn tử sĩ mai phục bên ngoài hoàng thành, đợi lệnh xuất kích.”
Ta quay sang hỏi Chưởng quầy: “Bên ngân khố thế nào rồi?”
“May mà cô nương lo trước liệu sau. Đại Thông tiền trang lớn nhất hiện giờ nằm trong tay chúng ta, nếu có biến, lương thực nước uống đều có thể cấp đủ theo nhu cầu.”
An Vương đâu ngờ rằng, phía sau tất cả âm mưu tính toán của hắn…
Triều chính, quân đội, hoàng cung, kinh tế, từng thứ một… chúng ta đều đã đi trước một bước.
“Khi nào An Vương sẽ hành động?”
“Dạo gần đây Trần Yên Yên thường lấy cớ bốc thuốc mà ra vào tẩm cung hoàng thượng. Với cái đầu hồ đồ của tên hoàng đế này, e là sống không qua được ngày mai.”
Ta và Lục Hạc Miên nhìn nhau, khẽ cười: “Vậy thì tốt, để bọn chúng trở tay không kịp!”
Khi chúng ta cấp tốc hồi kinh, trong hoàng cung đã bùng cháy dữ dội.
An Vương từng bước thất thế, Lục Hạc Miên cao giọng quát: “Loạn thần tặc tử, còn không mau đầu hàng?!”
An Vương đứng trước cổng cung, mắt đỏ ngầu, gầm lên: “Ai nói ta thua?!”
“Cả hoàng cung đều nằm trong tay ta, ta không mở cổng, ai dám vào?!”
Ngay khoảnh khắc đó, chỉ nghe một tiếng “vù” vang lên như rồng gầm.
Trong âm thanh xé gió rít gào, nỏ Thiên Cơ kéo căng, từ khoảng cách trăm trượng thẳng tắp phóng ra, nhắm thẳng yết hầu An Vương!
An Vương trừng mắt, còn chưa kịp phản ứng, đã bị bắn xuyên cổ họng.
“Đây là... cái gì... sao lại có thứ nỏ bắn xa đến vậy…”
Thân hình béo mập của hắn rơi từ tường thành xuống.
Ta cầm cương ngựa, ngồi vững trên yên, kề vai sát cánh bên Lục Hạc Miên.
Trường phong lồng lộng, tung bay vạt áo.
Đây chính là bí mật trong mật thất nhà họ Giang…
Nỏ Thiên Cơ.
Sau khi được phụ thân và huynh trưởng ta cải tiến, tầm bắn và độ chuẩn xác đều vượt trội.
Một khi đưa vào chiến đấu, thế như chẻ tre, không gì cản nổi.
An Vương, chính là kẻ đầu tiên tế tên cho nó.
Ai nói nữ tử thời cổ chỉ có thể bị giam cầm ở khuê phòng, không thấy được trời rộng đất cao?
Ai nói nữ tử chỉ có thể cúi đầu theo kịch bản, làm đá kê chân cho nữ chính?
Ta không sợ hãi, sẽ đi một con đường thuộc về riêng ta.
14.
Quân bại như núi đổ.
Lục Hạc Miên gọn gàng dọn sạch tàn quân còn sót.
Lâm Trạch và Trần Yên Yên bị trói giải đến trước mặt ta.