1.
Ta có năng lực đọc tâm, nhưng chỉ hiệu nghiệm với Nhiếp Chính Vương
Nhờ vậy, ta biết được vô số bí mật nho nhỏ của hắn.
Ví như, vị Nhiếp Chính Vương nổi danh tàn bạo, lạnh lùng khắp triều đình thực chất lại là một kẻ vô cùng hài hước.
Bên ngoài, hắn đối mặt với văn võ bá quan, giữ vẻ mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, nhưng trong lòng thì mỗi ngày đều diễn ra vô số màn độc thoại đầy trào phúng:
[Chu Thái Phó rốt cuộc bao giờ mới nói xong? Lần nào dâng tấu cũng dài lê thê, lúc nào cũng là mấy bài về cần kiệm liêm chính, nhạt nhẽo đến phát chán!]
[Cái tên Lý Thượng Thư này, mắt thâm quầng thế kia mà vẫn dám lên triều? Rõ ràng tối qua không làm chuyện gì tử tế. Đừng tưởng ta không biết ngươi vừa nạp hai tiểu thiếp song sinh mới mười lăm tuổi!]
[Diệp Thừa Trạch cái thằng nhãi này, kênh kiệu cái gì? Đừng tưởng công chúa thích ngươi thì muốn làm gì cũng được. Còn dám đàn hặc người của ta? Có tin lão tử kiếm cớ đày ngươi xuống Nam Cương đánh trận không? Sống sót trở về thì ta thua!]
...
Ta mỗi lần nhìn khuôn mặt băng lãnh, u ám của Nhiếp Chính Vương mà nghe được những dòng tâm sự đầy bực bội trong lòng hắn, luôn có cảm giác như đang đối diện với một kẻ… mắc bệnh tâm thần.
Điều khiến ta có chút hoảng loạn là, kẻ nắm quyền sinh sát khắp thiên hạ này, hình như… lại thích ta.
2.
Hôm ta rơi xuống hồ chính là đêm trung thu, ngày cung yến diễn ra.
Khi đã hơi say, ta cùng tỳ nữ Hạnh Nhi ra bờ hồ hóng mát, nào ngờ cả hai bị một kẻ áo đen đẩy xuống nước.
Đêm tối gió lớn, ta lại không biết bơi.
Hạnh Nhi chìm còn nhanh hơn cả ta.
Tiếng tơ trúc từ cung yến vang lên át đi mọi nỗ lực giãy giụa của ta, chẳng mấy chốc, ý thức dần phai nhạt.
Trong mơ hồ, ta cảm nhận được có người nâng thân thể ta lên, ôm ta vào bờ, thậm chí còn giúp ta truyền khí.
Ngay lúc ấy, ta đã nghĩ: chờ khi tỉnh lại, nhất định phải thăng chức cho thị vệ này, sau đó điều hắn đến quận xa nhất làm việc.
Dẫu sao, đây là nụ hôn đầu của bổn công chúa, đêm nay đã bị hắn chiếm mất, về sau nếu còn gặp mặt, ta biết phải làm sao?
Thế nhưng, khi ta tỉnh dậy, hoàng đế lại bảo người cứu ta là Nhiếp Chính Vương.
Ta khổ não không thôi.
Người này chẳng những không thể đuổi đi, mà từ nay còn phải ngày ngày gặp mặt. Thật không biết phải làm thế nào mới ổn!
3.
Sau khi khỏi bệnh, lần đầu tiên ta thượng triều, ngồi bên trái hoàng đế, thi thoảng lại liếc mắt về phía Nhiếp Chính Vương đang ngồi bên phải.
Hắn thần sắc ung dung, mỗi cử chỉ đều toát lên khí thế không giận mà uy, chẳng thèm liếc ta lấy một cái.