21.
Hoàng đế tuy thường hay khóc lóc, nhưng đầu óc lại rất thông minh.
Dưới sự chỉ dạy của Nhiếp Chính Vương trong hai tháng, học vấn của hoàng đế tiến bộ vượt bậc.
Thỉnh thoảng khi phê tấu chương, hắn còn có thể đưa ra vài ý kiến ra dáng, khiến ta cảm thấy an lòng.
Tiểu tử này, cuối cùng cũng không phụ lòng những khổ tâm của bổn công chúa.
Nhiếp Chính Vương thì thường xuyên kiếm cớ đòi ta tán thưởng công lao.
“Hôm nay nghe phu tử nói, hoàng đế trong kỳ khảo sát tháng đã đạt hạng nhất?”
Ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Phải, phải, tất cả đều nhờ sự dạy dỗ tận tâm của Nhiếp Chính Vương!”
Hắn nhướng mày nhìn ta, ánh mắt đầy ẩn ý: “Vậy công chúa định cảm tạ bản vương thế nào?”
[Ý của ta rất rõ ràng rồi đấy, mau lại đây để ta hôn một cái!]
Ta xoay người, từ tay áo rút ra hai viên dạ minh châu, cung kính dâng lên:
“Vương gia, ngài xem, đây là hai viên dạ minh châu thượng phẩm do Nam Cương tiến cống, vô cùng quý giá…”
Nhiếp Chính Vương nhướn mày, khóe môi nhếch nhẹ thành nụ cười nguy hiểm.
“Giả ngốc trước mặt bản vương sao? Xem ra có vài chuyện để lâu không làm, cần phải ôn lại cùng nàng…”
Thị vệ thân cận của hắn quả thật rất biết điều, nhanh chóng ra hiệu cho toàn bộ cung nữ, thái giám trong phòng lặng lẽ rời đi và đóng cửa lại.
Trước khi cánh cửa khép kín, ta còn kịp thấy Hạnh Nhi đứng ở ngoài, dùng khẩu hình nhắc nhở: “Công chúa, phải biết từ chối rồi chấp nhận, từ chối rồi chấp nhận!”
Ta bỗng nhiên hiểu ý, nghiêng đầu tránh khỏi ánh mắt bức người của Nhiếp Chính Vương, đưa tay đẩy hắn ra, bàn tay đặt lên ngực hắn để ngăn lại.
Từ chối thì đã từ chối, nhưng còn chưa kịp "chấp nhận," hai tay ta đã bị hắn xoắn ra sau lưng, giữ chặt tại thắt lưng.
Nhiếp Chính Vương ghé sát tai ta, giọng khàn khàn, trầm thấp như chứa đầy mị lực:
“Tránh ta sao?”
“Ta vốn chỉ định hôn nàng một cái, nhưng giờ… ta đổi ý rồi.”
Ta sững sờ, không biết phải làm gì.
Hạnh Nhi ơi, ngươi dạy thật xuất sắc.
Nhưng lần sau, đừng dạy nữa.
22.
Danh hiệu “vua võ mồm” của Nhiếp Chính Vương quả thật không phải tự dưng mà có.
Hắn khiến ta sợ chết khiếp, nhưng cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở một nụ hôn rồi buông tha cho ta.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tiểu hoàng đế dường như càng ngày càng thân thiết với Nhiếp Chính Vương. Hôm nay còn nài nỉ hắn đưa đi biệt uyển cưỡi ngựa.
Ta sợ lạnh nên không đi cùng.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Hạnh Nhi bỗng thần thần bí bí đưa cho ta một phong mật thư.
“Công chúa, là Tiểu Hạ Tử đưa tới.”
Trong lòng ta bỗng chùng xuống.
Tiểu Hạ Tử chính là người của Thừa Trạch, là thái giám chuyên truyền tin thay hắn.
Ta mở thư ra, bên trong chỉ có một câu:
“Xin mời công chúa đến Chùa Kê Minh một chuyến.”
Tim ta đột nhiên rối loạn.
Nét chữ này, đúng là của Thừa Trạch.
Chẳng lẽ, Thừa Trạch đã trở về rồi?
23.
Ta ngự giá đến Chùa Kê Minh, được lão phương trượng dẫn vào thư phòng.
Trong thư phòng, ta gặp một người đã lâu không gặp—thừa tướng.
“Thừa Trạch đâu?”
Ta lạnh giọng hỏi.