1.
Ta xuyên thư rồi.Tiếc là vận không tốt, lại xuyên vào một cô thôn nữ nghèo rớt mồng tơi.
Nhưng ta không cam chịu. Ta quyết tâm phải sống như những nữ chính xuyên không khác — chí ít cũng phải bước chân vào nhà hào môn, dấn thân vào hậu viện tranh đấu, hoặc vẫy vùng chốn cung đình hậu cung...
Sao có thể để bản thân mục nát trong một cái làng chài hẻo lánh thế này được?
Chỉ tiếc, mười mấy nam nhân ta nhặt được bên bờ biển, chẳng có lấy một người giàu có.
Như tên hôm qua, chẳng qua cũng chỉ là thế thân cho Thái tử mà thôi.
Không xứng với ta.
Gió biển lạnh buốt da buốt thịt, ta kéo hắn trở lại bên mỏm đá.Đêm nay là bị sóng lớn cuốn đi hay có thể bình an vượt qua, tùy vào số phận hắn.Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến ta.
Cứ xem như ta chưa từng ra tay cứu giúp.
Ta thở hồng hộc quay về thôn.
Vừa đến đầu làng, đã thấy quan binh lục soát từng nhà một.
“Có từng gặp người này chưa?”Một tấm họa chân dung được trải ra trước mặt ta.
Rất quen mắt. Rất rất quen.
Ta hơi ngập ngừng:“Hình như... chắc là... chưa từng gặp đâu.”
Bên cạnh có thôn dân tò mò hỏi:“Quan gia, người trong tranh là ai thế?”
Một tên quan binh thở dài:
“Là thế tử của Định Quốc công — Tạ Yến, cùng Thái tử điện hạ xuống phía nam làm việc. Vài hôm trước gặp phải hải tặc, thế tử liều mình bảo vệ Thái tử rút lui, rồi bị sóng cuốn mất.”
“Chà, nếu không tìm được người, chúng tôi biết ăn nói thế nào với trên! Định Quốc công chỉ có mỗi mình ngài ấy là con trai!”
“Chưa kể... ngài ấy còn là cháu ruột của Thái hậu nương nương, thân phận vô cùng tôn quý a...”
Khóe miệng ta khẽ co giật.
Tưởng đâu chỉ là một tên tép riu, ai ngờ lại là nhân vật lớn.
Trước mắt như có thứ gì đó đang dần vuột khỏi tầm tay.
À phải rồi — là vị trí Quốc công phu nhân đấy!
Ta quay đầu bỏ chạy, phải tranh thủ kéo hắn về lại trước khi hắn tỉnh!
Nào ngờ mới chạy được mấy bước...
Thì đã thấy Tạ Yến như một con thủy quái từ địa phủ trồi lên, lù lù đứng nơi đầu thôn.
Ánh mắt hắn u uất, oán hận, nhìn ta chòng chọc không rời, cứ như muốn khoét một lỗ trên người ta.
Phía sau hắn, đám quan binh lục tục đi tới.
Hắn lạnh lùng chất vấn:“Cô nương, vì sao lại đối xử với ta như vậy?”
Xong rồi...Vinh hoa phú quý của phủ Quốc công đang tan thành mây khói mất rồi!
2.
Trong lúc cấp bách, ta vội nghĩ ra kế.Nắm tay Tạ Yến, kéo hắn chạy bán sống bán chết ra ngoài thôn.
“Chàng quay lại làm gì? Kẻ xấu đuổi tới rồi! Mau chạy thôi!”
Tạ Yến ngẩn ra một thoáng, lời vừa đến miệng lại nuốt ngược trở vào.Hắn theo ta chạy ra khỏi làng.
Ta thở không ra hơi, liếc nhìn hắn một cái, mắt đã rưng rưng.
“Chàng say như chết, ta phải vất vả lắm mới lôi được chàng đi... Thế mà chàng lại quay về chịu chết là sao?”
Vừa nói, ta vừa giả bộ nhìn ngược lại trong làng, vẻ mặt căng thẳng.
“Chàng biết trong đó có bao nhiêu người không? Ít nhất là hai chục tên! Khó khăn lắm mới giữ được mạng sống, sao còn quay về tìm chết?”
Lệ đã ngân ngấn nơi khóe mắt.
Ánh nhìn Tạ Yến dần trở nên dịu dàng: “Cô nương, nàng hiểu lầm rồi...”
Ta vừa thút thít vừa nói:“Hiểu lầm gì chứ? Bọn họ cầm tranh vẽ chân dung chàng, đi lục từng nhà một kìa!”
“Không phải như nàng nghĩ...”
Lời còn chưa dứt, đã có quan binh phát hiện ra hướng này.
Ta lập tức đẩy mạnh hắn ra sau một tảng đá lớn, nghiêm giọng ra lệnh:“Trốn kỹ vào! Đừng nhúc nhích!”
Tạ Yến khẽ cong môi cười, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.
Khóe môi ta cũng bất giác nhếch lên.
Cá đã cắn câu rồi.
Hắn nhất định đang nghĩ ta là một cô gái vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, vì muốn cứu hắn mà liều mạng.Đến phút cuối bất lực, hắn mới bước ra nhận thân phận thật sự, rồi nhìn ta với ánh mắt cảm thông, tiếc nuối, cảm động...
Hừm, nếu đã như thế...Vậy thì ta phải diễn cho thật sâu mới được!
3.
Quan binh tiến lại gần, là một tên đại hán râu rậm, mặt mày thô kệch — trời cũng giúp ta rồi!
Hắn nhìn ta đầy nghi hoặc:“Ngươi chạy cái gì đó?”
Ta chống tay lên vách đá, cả người run rẩy như cầy sấy.“Không... không có chạy mà...”
“Ngươi tên gì?” Giọng hắn cộc cằn khó chịu.
Ta sợ tới mức lại run thêm một trận, giọng như sắp khóc:“Giang Ngư... là ‘Ngư’ trong lửa chài đấy ạ...”
Hắn nhíu mày, quát lớn:“Ai cho ngươi giải thích hả?”
Tất nhiên đâu phải giải thích cho hắn nghe — là ta đang đánh lạc hướng đấy!
“Có gặp qua người trong tranh này không? Nói thật cho lão tử!”Ba chữ cuối gần như gầm lên như sấm, rõ ràng là đang dọa ép cung.
Ta vội vàng lắc đầu nguầy nguậy:“Không thấy, không thấy thật mà, quan gia! Ngài nhất định phải tin tiểu nữ!”
Vừa nói, ta vừa dịch dần về phía tảng đá lớn, khéo léo che chắn lối đi.Chỉ tiếc, động tác này lại khiến hắn chú ý.
Hắn theo ánh mắt ta nhìn sang, dường như phát hiện dấu chân ướt chưa khô phía sau đá.
“Con nhãi, còn dám giở trò vặt với lão tử?”
Nói rồi liền rút đao bên hông ra.
Lưỡi đao lóe sáng lạnh buốt.
Ta cắn răng, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, liền hạ quyết tâm — giơ cánh tay lên đỡ lấy!
Ta òa lên khóc, gào lớn:“Giết ta thì được, nhưng đừng giết chàng! Ta xin các ngươi... Mau chạy đi, mau chạy đi!”
Lưỡi đao dừng lại, chỉ cách cánh tay ta một đốt ngón tay.
Ta trong làn nước mắt mơ hồ ngẩng đầu lên...Chỉ thấy Tạ Yến chẳng biết đã đứng dậy từ lúc nào, một tay nắm chặt lưỡi đao, máu rỉ ra từ kẽ tay mà vẫn không hề buông.
“Vô lễ!”Giọng hắn không lớn, nhưng lại mang theo khí thế không ai dám cãi lại.