6
Đêm xuống, ta đang định nằm xuống nghỉ tạm thì Phó Yến Kinh bước vào.
Vừa chui vào chăn, đã bị ta một cước đá xuống giường.
“Hôi.”
Cái mùi son phấn trên người hắn nồng đến mức không giấu nổi – quả nhiên là tên ăn chơi.
Mặt ta đen sì, chẳng buồn cho hắn bước lên giường nữa.
Phó Yến Kinh khó hiểu: “Ta tắm rồi mà…”
Hắn đưa tay ngửi, chính mình cũng phát hiện ra mùi phấn hoa nồng nặc.
“Không phải… ta chỉ là đi…”
Ta cũng muốn nghe hắn giải thích đấy.
Chỉ tiếc là chính hắn còn không nói nổi thành lời.
Ta khẽ cười lạnh, nhìn bộ dạng lúng túng ấy thấy thật không vừa mắt, liền thẳng thừng hạ lệnh:
“Đừng mang mùi đàn bà lên giường của ta. Chẳng lẽ ta lại mang mùi nam nhân lên giường cưới của chàng?”
Ít ra cũng phải giữ lại chút thể diện chứ.
“Chỉ là vô tình dính vào thôi mà…”
Ta quay người, chẳng buồn nghe nữa.
Lừa trẻ con à.
Không tin.
7
Ta chịu hết nổi rồi.
Thành thân đã gần một tháng.
Ngoài trừ thăm phụ thân ra, ta gần như không bước chân ra khỏi cổng lớn.
Nghe tiếng rao hàng ngoài phố, trong lòng ngứa ngáy như kiến bò.
Ngày xưa ta muốn làm gì thì làm, đâu có giống bây giờ.
“Giờ cũng vẫn làm được.”
Là lời của nam sủng lớn nhất – Tiêu Khư, cũng là người hiểu ta nhất.
“Phu nhân muốn ra ngoài đi dạo không?”
Ta gật đầu như gà mổ thóc.
Không khí bên ngoài đúng là khác hẳn.
Ta chỉnh lại bộ công phục, nom cũng có vài phần anh khí.
Ngay khoảnh khắc đó, ta hơi sững người.
Ngoài đường, nam nhân bây giờ ai cũng tuấn tú thế sao?
Tùy tiện một bóng lưng thôi cũng giống y như Phó Yến Kinh.
“Đó là phu quân ta phải không?”
Tiêu Khư nhìn theo ánh mắt ta:
“Nếu không nhầm thì chính là cô gia.”
Ta ngẩng đầu nhìn nơi hắn bước vào.
— Trích Hoa Lâu.
Ta bật cười vì tức.
Ra cửa một cái, liền bắt gặp phu quân mới cưới bước vào thanh lâu.
“Đi, ta phải tận mắt xem xem. Lần này bắt gian tại trận, xem hắn còn dám đuổi nam sủng của ta thế nào.”
Tiêu Khư đứng bên cạnh, sắc mặt có phần phức tạp.
“Phu nhân…”
Ta giơ tay:
“Không cần khuyên ta.”
Ta lập tức đuổi theo.
Kết quả – bước vào lầu không thấy lấy một bóng người.
Rõ ràng ta trông thấy Phó Yến Kinh bước vào, vậy mà vào trong lại chẳng thấy đâu, ngay cả vạt áo cũng chẳng còn.
Ta vỗ vai Tiêu Khư:
“Chúng ta chia ra mà tìm. Ngươi đi bên kia, ta đi bên này. Nếu tìm được, thì giữ chân hắn lại, rồi báo cho ta. Hiểu chưa?”
Tiêu Khư gật đầu, chọn đúng hướng mà ta định đi ban đầu:
“Ta đi hướng này vậy.”
Ta nhìn về phía căn phòng cuối hành lang, hơi xa.
“Cũng được.”
8
Ta cùng Tiêu Khư lục tung cả tòa thanh lâu, vẫn không tìm thấy tung tích Phó Yến Kinh.
Ta đứng giữa sảnh lớn, lại đuổi thêm một nhóm kỹ nữ ra ngoài.
Lão bà chủ thanh lâu khó xử nói:
“Thật là không có mà, tiểu quan nhân muốn tìm người trông thế nào, thiếp thân giúp ngài tìm thử xem?”
“Không cần.”
Tiêu Khư quay lại, gấu áo trắng tuyết vướng một vệt bẩn, trông như vừa trèo tường làm dơ ra.
“Thế nào rồi?”
Tiêu Khư lắc đầu: “Không thấy.”
Lạ thật.
Chẳng lẽ hắn có thể độn thổ?
Ta phất tay áo bỏ đi: “Đi, không tìm nữa.”
Phó Yến Kinh trăng hoa đâu phải ngày một ngày hai.
Hà tất phải phí thì giờ chơi bời của ta vào chuyện hắn vui thú với ai.
Chờ hắn mang mùi son phấn đầy người trở về, chẳng lẽ còn chối được?
9
Lúc ta về phủ thì trời vẫn còn sớm.
Ta nhìn mười tám nam sủng trước mặt, nghĩ bụng: không chơi thì phí.