15
Sau hậu đài của hí lâu, lão Khúc nghe ta oán thán xong liền phá lên cười.
“Thẩm nhị à Thẩm nhị, e rằng cô đã thật lòng với Lục Khúc rồi.”
Tay ta run lên, đánh rơi cái chén đè giấy hình hoa đào.
Lão Khúc liếc mắt ranh mãnh:
“Ba mươi lượng nhé, trừ thẳng vào phần chia lợi nhuận của tôi là được.”
“Cho ngươi sáu mươi lượng, nói cho ta biết vì sao lại thế.”
Lão nhàn nhã đáp, giọng thong dong:
“Muốn chinh phục một nữ nhân, cách nhanh nhất của đàn ông là chiếm lấy thân thể nàng.
Lục tướng quân của cô chắc không tệ đâu nhỉ?
Nhìn sắc mặt cô hồng hào thế kia, rõ là gần đây được… bồi bổ không ít.”
Ta cúi đầu, ngón tay xoắn vạt áo.
Từ khi hắn trở về từ biên ải, lẽ ra chúng ta có thể dần dà vun đắp tình cảm.
Nhưng hắn lại trực tiếp… viên phòng.
Ba tháng này sớm tối kề bên, ta bắt đầu sinh lòng tham, nghĩ rằng có lẽ hắn cũng động tình với ta.
Nếu không xảy ra những chuyện sau này, e rằng ta thật sự sẽ càng lún sâu.
“Đàn ông ấy mà,” – lão Khúc nhấp trà, cười lạnh – “luôn tách rời tình với dục.
Trên giường có thể ôm cô, nhưng trong lòng nghĩ tới người khác.
Chuyện đó, hắn làm như hít thở – dễ như trở bàn tay.
Đến cuối cùng, khổ nhất vẫn là cô thôi, đóa hoa nhỏ thuần khiết à.”
Ngón tay ta siết chặt đến trắng bệch.
Lời lão Khúc như một câu chú độc, khuấy động từng lớp sóng trong lòng.
Ta hít sâu, nói với lão, cũng là tự nhủ với chính mình:
“Ta lấy Lục Khúc – chỉ vì tiền bạc.”
“Cha ta bảo thủ, ta không cam lòng cả đời bị nhốt trong khuê phòng.”
“Lục Khúc không cha không mẹ, chẳng anh em, thường phải ra trận xa nhà – như vậy ta càng được tự do làm điều mình muốn.
Hắn quả là người chồng thích hợp nhất.”
“Còn về tình cảm… có được là phúc, không có là mệnh.”
“Ta đã không toàn tâm với hắn, sao dám cầu hắn toàn ý với ta?”
Lão Khúc khẽ vỗ vai ta, thở dài:
“Chỉ mong cô nói được thì làm được.”
Rồi ánh mắt bà ta trở nên sâu xa:
“Nếu một ngày hắn thực sự cưới tỷ tỷ cô thì sao?”
Ta cười nhạt, đáp khẽ:
“Thì ta hòa ly với hắn.”
16
Khi ta trở về phủ, trời đã tối đen như mực.
Trong phòng không còn viên dạ minh châu nào – tối tăm một màu.
“Châu đâu rồi?” – giọng Lục Khúc vang lên từ trong bóng tối.
“Ta ra hí lâu.”
Ta bước tới bàn, bật lửa chiếu sáng.
Chưa kịp thở, một cánh tay mạnh mẽ đã vòng qua eo, xoay người ta lại, đè thẳng xuống giường.
“Ngươi đi gặp ai ở hí lâu? Làm gì ở đó? Có biết mình là người đã có chồng không?”
Ta ghét nhất là bị mang thân phận ra uy hiếp.
Mẹ ta cả đời cũng vì hai chữ “thân phận” mà chịu giam cầm.
Vốn là con nhạn nên được tung bay giữa trời cao, cuối cùng lại hóa thành chim sẻ bị nuôi trong lồng son.
“Ta gặp lão Khúc, bàn chuyện chia lợi nhuận.”
“Sao thế, lấy chồng rồi là không được gặp người nữa à?”
Lục Khúc cười lạnh:
“Hừ, tốt lắm.”
Hắn uống rượu, mùi men nồng nặc, hành động vừa ngang ngược vừa thô bạo.
Ta biết sức mình chẳng thể chống lại, nên dứt khoát nằm yên, mặc hắn hành hạ.
Một lúc sau, hắn ghì ta xuống, giọng khàn khàn, nghiến răng:
“Thanh Sương, ngươi không biết sợ sao?
Nếu không chịu cầu xin, ta sẽ không dừng lại đâu.”
“Ta sẽ ép ngươi hết lần này đến lần khác, cho đến khi ngươi mang thai, để cả đời ngươi không thể rời khỏi ta!”
Thật đê tiện, lại còn nói ra mà không thấy hổ thẹn.
Ta giơ tay, thẳng thừng tát hắn một cái.
Tiếng “chát” giòn tan vang lên giữa màn đêm.
Phản kháng chồng, hắn có nghỉ ta cũng không hối hận.
Giữa cơn hỗn loạn, ta bỗng nghe thấy hắn nghẹn ngào nức nở.
Tiếng khóc ấy mỗi lúc một lớn, vài giọt lệ nóng rơi xuống má ta.
“Đừng khóc nữa… ta đâu có đánh mạnh đến vậy.”
Hắn vùi mặt vào cổ ta, khóc càng dữ dội.
Giọt nước mắt ấm nóng thấm vào da thịt, khiến ta luống cuống, chỉ biết vỗ lưng hắn như dỗ trẻ con.
“Ngươi… ngươi là người đàn bà vô tâm!
Không thể thương ta một chút sao?”
Hắn khàn giọng, run rẩy nói tiếp:
“Nếu ngươi dám hòa ly… thì bước qua xác ta mà đi!”
15
Hôm sau tỉnh dậy thì trời đã quá trưa, bên cạnh sớm chẳng còn bóng dáng Lục Khúc.
Lão Khúc đột nhiên gọi ta tới tụ hội ở Côn Bằng lâu, nói là muốn từ biệt.
Vừa bước vào phòng riêng đã thấy không khí bất thường.
Lão ngả người trên ghế dài, tóc tai rũ rượi, cổ áo mở tung, mặt đỏ như máu, ánh mắt ngập tràn xuân sắc.
“Thẩm nhị à… hôm nay e là chúng ta lành ít dữ nhiều rồi…”
Ta vội vàng lấy tay bịt mũi.
Nhưng vẫn thấy đầu óc ong ong, choáng váng như giẫm phải mây.
“Ai hạ độc ta?”
“Kẻ dám động ngươi, chắc chắn là có thù với Lục Khúc.
Còn kẻ dám động ta, chỉ có thể là ngốc hoặc điên.”
“Rốt cuộc ngươi là ai?” – ta loạng choạng bước tới, chân như dẫm trên bông.
Lão Khúc ngẩng gương mặt xinh đẹp hơn cả nữ nhân, hơi thở yếu ớt:
“Đừng có nảy sinh tà niệm với ta. Đụng ta thử xem – cẩn thận bị trượng phu ta chém làm hai khúc.”
Hừ, ai chém ai còn chưa chắc!
Trước khi dược tính hoàn toàn chiếm quyền khống chế, có hai bóng người to lớn phá cửa xông vào.
“Lục Khúc…”
Thấy rõ là hắn, ta mới yên tâm ngất đi.
Trước lúc nhắm mắt, lờ mờ thấy hắn ôm lão Khúc đi, còn gằn giọng:
“Còn dám chạy nữa, ta đánh gãy chân ngươi!”
Sau khi được phủ y khám chữa, ta đã không còn đáng ngại.
Nửa nằm trên giường uống thuốc bổ, vừa nghe A Vu lải nhải:
“Tiết Trạch đúng là một tên vô dụng!
Bị Hàn Lâm viện đuổi ra rồi lại trút giận lên đại tiểu thư, đánh đến mức mặt mũi bầm dập.
Đã ra tay thì đâu chỉ một lần, có rồi sẽ có vô số lần.”
“Đại tiểu thư ấy mà, lại giống hệt lão gia – coi trọng thể diện hơn cả tính mạng.
Không dám hòa ly vì sợ bị chê cười.
Thế nên mới muốn ly gián tình cảm của người và tướng quân, để ép tướng quân cưới nàng.