Nhưng lại chất chứa bất lực sâu kín.
Lễ xong.
Về lại Phượng Nghi cung mới, lộng lẫy hơn xưa.
Ta mệt đến mức ngã vật lên giường phượng.
“Mau… mau tháo cái này cho ta…”
Cung nữ nhịn cười,
vừa sốt ruột vừa vụng về tháo mũ phượng nặng trĩu.
Tối đó.
Hoàng thượng đến.
Người mặc thường phục.
Phất tay cho mọi người lui ra.
Cả tẩm điện lớn,
chỉ còn hai người.
“Cảm giác thế nào?” Người hỏi.
Ta xoa cổ mỏi nhừ:
“Gãy cổ đến nơi rồi.”
Người bật cười.
Đi tới sau lưng ta.
Bàn tay ấm áp,
nhẹ nhàng ấn lên gáy ta.
Lực vừa phải.
Ta lim dim hưởng thụ.
“Tại sao lại là ta?”
Ta hỏi điều nghẹn cả ngày.
Tay người khựng lại.
“Vì…”
“Vì ngươi lười.”
“Hả?”
“Vì ngươi sợ phiền.”
“…”
“Vì ngươi chỉ muốn làm cá mặn.”
Người tiếp tục xoa bóp,
giọng trầm thấp:
“Sở Tỉnh.”
“Giang sơn của trẫm quá rộng.”
“Hậu cung… quá rối.”
“Trẫm cần một Hoàng hậu.”
“Một người không khuấy gió dấy sóng.”
“Không kéo bè kết phái.”
“Không dốc lòng sinh con tranh quyền.”
“Thậm chí…”
Người hơi siết tay,
“Tốt nhất là không thật sự muốn ngồi trên ngôi này.”
“Chỉ có vậy…”
“Trẫm mới yên tâm.”
“Hậu cung này…”
“Mới thật sự yên ổn.”
Ta nằm dài trên gấm thêu,
im lặng.
Thì ra…
Cái người cần,
chính là bản tính cá mặn của ta.
Không ham,
không cầu.
Mới là quân cờ khiến người an tâm nhất.
“Vậy…”
Ta lầm bầm,
“Nô tỳ… thần thiếp chỉ là bùa trấn cung à?”
Người bật cười.
“Cũng có thể hiểu vậy.”
“Vậy thì…”
Ta xoay người, nhìn thẳng người,
“Hoàng thượng, mình thương lượng chút được không?”
“Gì cơ?”
“Mấy chuyện Hoàng hậu nên làm ấy… có thể nhờ người khác không?”
Người nhướn mày: “Thí dụ?”
“Thí dụ quản sáu cung, tâm sự với phi tần, chủ trì đại lễ…”
Ta đếm bằng ngón tay,
“Tốt nhất… miễn cho thần thiếp?”
Ánh mắt người càng sâu.
“Được.”
“Thật chứ?”
“Quân vô hí ngôn.”
Người cúi sát lại, hơi thở lướt qua tai ta:
“Ngươi chỉ cần làm một việc.”
“Việc gì?”
“Yên ổn ở đây.”
“Nằm?”
“Ừ.”
“Ăn ngon ngủ ngon?”
“Ừ.”
“Không cần lo gì hết?”
“Ừ.”
Ta bật cười.
Giơ tay ra:
“Thành giao!”
Ta đây chẳng phải từ tiểu viện rách nát bên cạnh lãnh cung,
một đường…
nằm đến cái ngôi tôn quý nhất thiên hạ của nữ nhân sao?
Tuy rằng…
chỗ này cũng hơi cấn cấn.
Nhưng ít ra,
có ăn có uống,
có người hầu hạ,
lại không cần làm việc.