10
Mùa xuân vừa đến, phủ Đại Trưởng công chúa mở yến tiệc mừng xuân.
Ta vốn xuất thân từ võ tướng thế gia, những yến tiệc của nhóm khuê các như thế này trước nay rất ít tham dự.
Không biết lần này vì sao lại có tên trong danh sách.
Thôi thì đi thì đi, mẫu thân bảo: nữ nhân đã xuất giá, phải học cách thu liễm tâm tính, cũng nên biết giao tiếp với người đời.
Không thể không nói, đồ ăn trong phủ Đại Trưởng công chúa quả thật mỹ vị.
Ta vừa ăn vừa cảm thấy… mấy nữ nhân ồn ào kia hình như cũng không đến nỗi chướng tai lắm.
“Gần đây có chuyện hỷ lớn, phải chúc mừng Cố tam phu nhân rồi.”
Lúc ấy, Quận chúa Thanh Hòa chuyển chủ đề về phía ta, mím môi cười nhẹ:
“Tam công tử nhà họ Cố có phu nhân quản thúc, chỉ e từ nay kinh thành được yên bình rồi!”
Lời này… sao nghe chẳng giống lời chúc mừng chút nào?
Nhưng nhớ lời mẫu thân dặn: phải thu liễm.
Ta đưa tay gỡ một miếng sườn cừu nhỏ, không thèm để ý tới nàng ta.
Có lẽ thấy ta dễ bắt nạt, Quận chúa Thanh Hòa lại tiếp tục cười nói:
“Cố tam phu nhân không giống chúng ta, cả kinh thành chỉ có Cố tam công tử mới đủ xứng đôi với phu nhân thôi.”
Tiếng cười đắc ý vang lên, mấy tiểu thư bên cạnh cũng bụm miệng cười theo, thấy ta vẫn không đáp lời thì càng lấn tới:
“Bọn họ thành thân, mấy thiếu niên khuê nữ trong kinh rốt cuộc cũng thở phào một hơi.”
“Nghe đâu Cố tam phu nhân từng thầm mến Đại hoàng tử?
Không biết bản thân là ai mà cũng dám mơ tới Đại hoàng tử à?
Có mà chỉ hợp với tên bại hoại nhà họ Cố thôi…”
“Bốp!”
Xương ta vừa gặm xong đập thẳng xuống bàn, mấy tiếng ríu rít lập tức im bặt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
“Chuyện Ngô Lương bị đánh nằm liệt giường một tháng, các ngươi chắc nghe rồi nhỉ?
Còn lắm lời nữa, ta không ngại đánh tiếp vài đứa cho đủ bộ đâu nhé.”
Ta nhếch môi, cười vô hại, rồi vung tay xé mạnh một chiếc đùi cừu.
Cả gian phòng… lập tức yên như tờ.
Xem ra mọi người cũng đói bụng, bởi sau đó ai nấy đều cắm đầu ăn, không nói nửa lời.
Cơm no rượu say, ta rời khỏi khách sảnh đi dạo bên hồ.
Phủ Đại Trưởng công chúa quả thật xa hoa, hồ nước nhân tạo trong vườn lót đầy đá quý đủ màu dưới đáy, ánh nắng rọi xuống lấp lánh rực rỡ, đẹp đến ngẩn người.
Ta ngồi xổm bên hồ ngắm cá, mải mê đến mức không hay có người tiếp cận.
Tới khi nhận ra thì… đã bị đẩy xuống hồ!
“A——cứu mạng——ta không biết bơi——”
Ta vùng vẫy, kêu gào điên cuồng.
Một phủ công chúa to như vậy mà chẳng thấy bóng dáng tỳ nữ thị vệ nào.
Người đầu tiên chạy tới lại là… Cố Trường Đình!
Nhưng hắn cũng… không biết bơi!!
“Hãy đạp chân, đạp mạnh vào, dùng tay quạt nước, tưởng tượng mình là chó ấy, xem chó quẫy thế nào thì làm như thế!”
Hắn đứng trên bờ gào hướng dẫn.
Ta vừa ngụp vừa thầm muốn cắn chết hắn.
Đúng lúc Cố Trường Đình quýnh quá, nhặt một cành cây bên đường đưa tới.
Ta vừa nắm được đầu cành, đang cố bám vào, thì…
“Duyệt Duyệt!”
Một tiếng gọi vang lên — Đại hoàng tử không biết từ đâu lao ra, nhảy ào xuống nước!
Khoan, đừng có nhảy trúng ta nha!
Ta vội né sang bên, nhưng quên không buông tay…
“Tùm! Tùm!” — Hai tiếng liên tiếp, một là Đại hoàng tử xuống nước, một là Cố Trường Đình bị ta kéo ngã theo.
Và... rơi trúng đầu Đại hoàng tử, khiến hắn bất tỉnh nhân sự!
“Cứu mạng a—!”
Cố Trường Đình uống hai ngụm nước, còn đạp lên người Đại hoàng tử mà quẫy đạp.
Ta chết lặng.
Sau đó không biết lấy sức ở đâu ra, lao như chó hoang bị đứt xích, bơi tới lôi cả hai tên ngốc ấy lên bờ.
Mệt muốn chết luôn.
11
Dưỡng Sinh điện.
Quý phi họ Tưởng ngồi bên cạnh hoàng thượng, khóc đến hoa lê đẫm mưa:
“Hoàng thượng, nếu Đại hoàng tử có mệnh hệ gì… thiếp cũng không muốn sống nữa!”
Nàng vừa khóc vừa lắc lư, dáng vẻ thật sự đau lòng đến đứt ruột.
Sự tình đã điều tra rõ ràng — kẻ sai người đẩy ta xuống nước, chính là người của Quận chúa Thanh Hòa.
Tưởng quý phi muốn truy cứu thì phải đối đầu với Đại Trưởng công chúa, nhưng Đại hoàng tử vẫn còn cần dựa vào vị công chúa ấy; nếu không truy cứu, thì nuốt không trôi cục tức này.
Thế là, quý phi vừa khóc vừa do dự, hoàng thượng cũng im lặng cân nhắc.
Bên kia, Đại Trưởng công chúa vẫn ngồi đó, dáng vẻ kiêu ngạo như cũ, đúng kiểu lợn chết không sợ nước sôi.
Không khí lập tức trở nên cứng ngắc.
Họ đều không lên tiếng, ta đành phải chủ động mở miệng:
“Các vị nhìn ta một chút đi, người bị hại rõ ràng là ta cơ mà!” — ta cất tiếng yếu ớt.
Hoàng thượng mặt đen lại, mắt giật giật khi nhìn thấy ta:
“Lục Khanh Duyệt, sao lại là ngươi nữa!? Ngươi lại muốn làm gì hả?” — trong giọng nói có chút ghét bỏ rõ rệt.
“Hắt xì —— Ta muốn kiện nàng ta, mưu sát không thành!” — ta bóp mũi mà nói.
Hoàng thượng còn chưa kịp phản ứng, Cố Trường Đình đã bước lên phía trước, đứng chắn trước người ta:
“Hoàng thượng, người đã chứng, vật đã thấy, chính Quận chúa Thanh Hòa là kẻ mưu hại. Nay còn khiến Đại hoàng tử sống chết chưa rõ, xin Người chủ trì công đạo!”
Hoàng thượng nhíu mày, nhìn về phía Quận chúa Thanh Hòa:
“Thanh Hòa, Ngươi tự biết tội chưa?”
“Hoàng thượng, Thanh Hòa chỉ đùa chút thôi, đâu có ý làm hại người! Mong Hoàng thượng minh xét!” — Đại Trưởng công chúa giành lời.
Nói xong còn trừng ta:
“Lục Khanh Duyệt rõ ràng biết bơi, lại cố ý dụ dỗ Đại hoàng tử lao xuống nước, tâm tư nàng ta mới là đáng ngờ!”
Quận chúa Thanh Hòa vội vàng tiếp lời:
“Đúng đó! Lục Khanh Duyệt đã thành thân rồi, mà vẫn quyến rũ Đại hoàng tử…”
“Nói bậy!”
Cố Trường Đình quát lớn. Nhưng vừa nghe hoàng thượng khụ một tiếng cảnh cáo, hắn vội vàng đổi giọng:
“Ngươi… nói như đánh rắm vậy!”
Mọi người: “…”