“A a a!!!”
Hạ Sinh bỗng mặt mày hoảng hốt, vừa la vừa nhảy chạy về phía Thẩm Như Ý, làm bắn lên từng lớp nước.
Ta nhìn kỹ, một con rắn nước màu xám đen đang bơi về phía Thẩm Như Ý.
Thẩm Như Ý không hề hay biết, còn đang cười ngây ngô với Hạ Sinh: “Hạ Sinh, đệ làm gì vậy?”
Ta nhanh chóng đứng dậy, cởi giày, ba bước thành hai chạy đến trước mặt Thẩm Như Ý, tay phải duỗi ra, liền bóp chặt đầu con rắn nước, xách nó lơ lửng giữa không trung.
Hạ Sinh lúc này mới dừng lại, rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Như Ý quay đầu lại, thấy ta đang xách con rắn, miệng há hốc.
Tay phải vung một cái, con rắn nước bị ta ném vào đám cỏ dại bên bờ, con rắn ngơ ngác một lúc, rồi theo tiếng “soạt soạt” vang lên, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
“Đại ca ca, huynh sao thế? Bị dọa ngốc rồi à?”
Hạ Sinh ngẩng đầu lo lắng hỏi Thẩm Như Ý.
Thẩm Như Ý hoàn hồn, ngậm miệng lại, bước một bước về phía ta, níu lấy vạt áo ta, mắt sáng như sao: “Minh Y, nàng lợi hại quá!”
“Nàng ngay cả rắn cũng dám bắt!”
“Nàng quả nhiên đặc biệt!”
“Nàng lại cứu ta một lần nữa!”
Thẩm Như Ý ở thôn Hòe Hoa quậy một ngày, chạy từ đầu thôn đến cuối thôn, trèo cây xuống sông, gần đến hoàng hôn mới bị các tiểu tư khiêng lên xe ngựa.
11
Trước đêm Trung thu, tướng quân và phu nhân cho xe ngựa đến thôn Hòe Hoa đưa cả nhà ta lên kinh thành đón Trung thu.
Phụ thân và mẫu thân gửi vườn rau, gà và Xích Diệm cho Lý thúc, Lý thẩm nhà đối diện.
“Muội muội, đi đường có vất vả không?”
Vừa xuống xe, phu nhân đã khoác tay mẫu thân thân thiết nói chuyện.
Phụ thân vẫn có chút gượng gạo, nhìn tấm biển lớn trước cửa phủ tướng quân, tay chân không biết để đâu.
Hiểu phụ thân không ai bằng nữ nhi, ta và Sở Minh Vi mỗi người một bên khoác tay ông, xua tan sự gượng gạo của ông.
Tướng quân bế Hạ Sinh lên quá đầu, xoay vòng vòng, làm Hạ Sinh cười khúc khích.
Gần nửa năm không gặp đại công tử và nhị công tử, hai người họ nhìn ta từ trên xuống dưới.
“Đen rồi.”
“Thân hình càng rắn chắc hơn.”
“Chậc, bây giờ vừa đen vừa khỏe.”
Hai người mỗi người một câu, không có câu nào ta muốn nghe.
Ta bẻ các ngón tay kêu “răng rắc”, giơ nắm đấm lên: “Muốn ăn đòn à?”
Hai người vội lùi lại, nhưng miệng vẫn không chịu yên: “Tính tình cũng nóng nảy hơn nhiều nhỉ.”
Bữa tối được dọn ở hoa sảnh, ăn xong, ta và phụ thân làm lồng đèn để ngày mai đi chợ đêm.
Sở Minh Vi muốn đèn thỏ, Hạ Sinh muốn đèn ngựa nhỏ, ta quyết định làm cho mình một cái đèn mèo.
Những người khác thì người uống rượu, người hàn huyên, người ngắm trăng.
Uống đến hứng, tướng quân và đại công tử, nhị công tử còn đánh quyền trong sân.
Đêm đó, ta và Sở Minh Vi ngủ chung.
“Minh Y, Minh Y, tỷ múa kiếm cho ta xem được không?”
Sở Minh Vi chống tay lên đầu, chân lắc lư, mong chờ nhìn thanh kiếm lạnh trên giá trong phòng.
“Hả? Bây giờ à?”
Ta chỉ vào mình đang đầu bù tóc rối, mặc trung y.
“Ừm ừm.” Sở Minh Vi không hề cảm thấy có gì không ổn, mắt thậm chí còn sáng hơn.
Haiz, được thôi.
Khi chân trần nắm lấy kiếm, ta bỗng cảm thấy tay ngứa ngáy không chịu được, quả thực đã lâu không luyện kiếm rồi.
“Đợi đã!”
Sở Minh Vi bỗng ngăn ta lại, nhẹ nhàng nhảy xuống giường, “loảng xoảng” một hồi, ôm ra một đống giấy bút, màu vẽ.
“Bắt đầu đi!”
Tay cầm kiếm của ta khựng lại, cái gì đây, rõ ràng là coi ta như mẫu vẽ của nàng ấy mà.
Ta múa đúng một canh giờ, liếc thấy nàng ấy đặt bút xuống ta mới dừng kiếm.
Ta thề, sau này sẽ không bao giờ múa kiếm trước mặt nàng ấy nữa.
Trong mắt nàng ấy không hề có vẻ anh tư của ta khi múa kiếm, chỉ có sự hài lòng với tác phẩm của mình, thật là tức chết ta mà!
Ngày Tết Trung thu, thời tiết rất đẹp.
Sau khi trời tối, ăn xong bữa tiệc đoàn viên.
Ta và Sở Minh Vi quỳ trước bàn tế ở giữa sân bái nguyệt.
Ta ước một điều ước cho gia đình khỏe mạnh, rồi quay đầu nhìn Sở Minh Vi bên cạnh.
Phát hiện nàng ấy đang cúi đầu, miệng lẩm bẩm, dái tai hơi đỏ, mặt lộ rõ vẻ tương tư của thiếu nữ.
Nàng ấy mở mắt, thấy ta đang nhìn mình, có chút bối rối, mặt đỏ bừng lên.
Có lẽ là do ta cười quá gian xảo, nàng ấy cúi đầu càng thấp hơn.
Ta trêu chọc: “Có phải đã có người trong lòng rồi không?”
Nàng ấy vốn nội tâm, không trả lời câu hỏi của ta, chỉ cắn môi đứng dậy, kéo ta đi: “Đi, đi chợ đêm.”
Chúng ta cầm lồng đèn của mình, cả nhà chín người đi ra ngoài phủ.
Hạ Sinh cảm thấy rất mới lạ, đệ ấy được đại công tử và nhị công tử mỗi người một tay dắt đi giữa, phấn khích đi phía trước, nhìn đông ngó tây rất vui vẻ.
Ta và Sở Minh Vi vẫn luôn ở bên nhau.
Nàng ấy rất lợi hại, rất thông minh, ở chỗ giải đố đèn đã thắng được rất nhiều đồ vật.
“Minh Vi!” một giọng nam trong trẻo vang lên.
Ta và nàng ấy cùng lúc quay đầu nhìn, trên con phố người qua lại, dưới ánh đèn lồng là một thiếu niên cao ráo tuấn tú, dịu dàng nhìn Sở Minh Vi.
Ta biết người này, hắn là nhi tử độc nhất của trưởng công chúa, Tiêu thế tử.
Sở Minh Vi thấy hắn rất kinh ngạc, lập tức muốn đến đón hắn.
Đi được một bước, mới nhớ ra còn có ta, bước chân liền dừng lại.
Ta khoanh tay trước ngực, cười càng thêm trêu chọc.
“Đi chơi với người trong lòng của muội đi, ta đi tìm mẫu thân.”
Không đợi nàng ấy phản ứng, ta liền quay người đi, thực sự là sợ nàng ấy khó xử.
Chưa tìm được phụ mẫu, ta lại bị Thẩm Như Ý gọi lại.
Hắn gào lớn trong đám đông, giơ tay vừa nhảy vừa chạy về phía ta, chiếc vòng vàng trên cổ theo động tác của hắn mà lắc lư lên xuống.
Tiểu tư phía sau hắn tay trái một xiên kẹo hồ lô, tay phải một que tò he, cũng chạy theo hắn.
“Chúng ta ra bờ sông thả đèn hoa đăng đi.”
Hắn cười với ta.
Ta gật đầu, dù sao cũng là chơi, với ai cũng như nhau.
Thẩm Như Ý vẫy tay ra sau, mấy tiểu tư đồng loạt tiến lên vây ta ở giữa.
Ta nhướng mày: “Làm gì? Muốn đánh nhau à?”
Thẩm Như Ý cười như con chó vàng ở thôn Hòe Hoa.
“Sao lại thế được?”
“Những thứ trong tay họ đều là cho nàng, nàng muốn ăn gì cứ lấy!”
Ta nhìn bánh kẹo, còn có cả gà ăn mày trong tay mấy tiểu tư, xua tay nói: “Bữa tối ăn rất no rồi, ăn không nổi nữa.”
Thẩm Như Ý gãi đầu: “Vậy thôi.”