1.
Ngày ấy, phu quân đưa về một nữ tử lạ mặt.
Người ấy lông mày cong như liễu, dung nhan tựa đóa đào xuân, vóc dáng mảnh mai, khoác trên mình chiếc áo voan xanh nhạt, nom như đóa bạch hoa mềm yếu trong gió. Nàng ta nắm chặt tay áo phu quân, đôi mắt long lanh mang vẻ sợ hãi lẫn dè chừng, như thể e ngại sẽ bị ai đó nuốt chửng vào bụng.
Ta khẽ chau mày, lòng vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, cất lời:
"Đêm đêm ta ngóng trăng nhớ bóng, chẳng thấy chàng trở về, hôm nay rốt cuộc cũng về rồi... vị này là?"
Vừa dứt lời, ta nhẹ ho đôi tiếng, thân mình hơi nghiêng, tựa như chỉ cần một cơn gió thoảng cũng có thể cuốn bay.
Phu quân giật mình, theo bản năng đưa tay đỡ, song giữa chừng lại khựng lại, rút tay về.
Hắn hắng giọng:
"Đây là nữ tử ta gặp ở Giang Nam, khi ta bị thương, nàng từng cứu ta một mạng. Lần này cùng ta trở về, ta muốn cho nàng một danh phận."
Ta suýt nữa thì phì cười. Cứu mạng rồi liền đòi thân? Nếu con chó đầu đường liếm vết thương cho chàng, chẳng lẽ cũng phải rước vào phủ, phong làm chính thất?
Tuy nghĩ vậy, mặt ta lại càng thêm u sầu, thân thể lảo đảo.
Xuân Nha nhanh tay đỡ lấy, mặt đầy bất bình, lên tiếng thay ta:
"Công tử nay đã có niềm vui mới, chẳng trách những đêm vừa qua tiểu thư nhà ta trằn trọc không yên, dạo bước quanh sân ngắm trăng mong ngóng."
Ta liếc nàng một cái đầy tán thưởng. Quả là người theo ta từ bé, mỗi câu nói ra đều vừa đúng lúc lại vừa đúng tâm ý.
Trong mắt phu quân thoáng xẹt qua một tia áy náy, nhưng miệng vẫn cố nói cho trọn:
"Ta... chỉ định để nàng ấy làm thiếp thôi..."
"Ôi chao!" Ta kêu khẽ, thân thể bắt đầu lảo đảo như sắp ngã.
Phu quân lập tức đổi giọng:
"Ý ta là, nhất thời cho nàng ấy tạm nương nhờ trong phủ. Một nữ tử yếu đuối, cũng nên có nơi che mưa chắn gió..."
Lời vừa dứt, nữ tử kia mặt mày tái nhợt, hàng mi run rẩy, lệ ngân ngấn nơi khóe mắt. Chỉ là nước mắt của nàng còn chưa rơi, thì lệ của ta đã ướt đẫm khăn tay.
Ta lấy chiếc khăn thêu che nửa khuôn mặt, giọng nhẹ như tơ:
"Phu quân và thiếp kết tóc đã nhiều năm, chưa có con nối dõi, lời gièm pha ngoài kia thiếp đều rõ. Nay có người dịu dàng túc trực bên cạnh hầu hạ, thiếp cũng mừng thay cho chàng..."
Hắn nắm lấy tay ta, giọng đầy khó xử:
"Nàng hiểu chuyện như vậy, là ta có lỗi với nàng rồi. Nhưng nàng cũng biết... giữa chúng ta, vốn chẳng thể có hài tử."
Ta cúi mắt, nhẹ nhàng đáp:
"Thiếp hiểu cả."
"Vậy... mọi chuyện xin để phu quân làm chủ."
Nói đoạn, ta khẽ khom người hành lễ, rồi khoác tay Xuân Nha lặng lẽ rời đi.
Vừa đi được một đoạn, từ sau lưng truyền tới tiếng nữ tử oán giận:
“Tống lang! Chàng đã hứa sẽ cho thiếp một danh phận, thiếp đã dâng trọn thân mình cho chàng, chẳng lẽ giờ lại nuốt lời?”
Tống Ý dường như có chút lúng túng khi nàng ta nổi giận, giọng nói thấp xuống:
“Nàng cũng đã diện kiến chính thê của ta rồi, chẳng lẽ còn muốn chọc nàng ấy tức đến thổ huyết sao? Ta đã hứa là sẽ cho thì nhất định sẽ cho, sao phải hấp tấp đến thế…”
Nữ tử kia phẫn nộ đến cực điểm, hơi thở phập phồng, chẳng còn giữ được vẻ dịu dàng ban đầu.
Mà ta, chỉ khẽ cong môi mỉm cười. Thế gian này, kẻ vọng tưởng trèo lên đầu ta, sợ là còn chưa đủ tư cách.
Xuân Nha ríu rít đi bên cạnh, giọng đầy hứng khởi:
“Tiểu thư, nô tỳ vừa rồi đáp lời như thế… có được không ạ?”
Ta đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, ánh mắt chứa ý khen:
“Không hổ là Tiểu Nha Nhi của ta. Tối nay ăn no rồi, chẳng phải nên ra sân đi vài vòng, luyện lời thêm cho dẻo?”
Nàng vui vẻ gật đầu như gà mổ thóc, khiến ta càng thêm hài lòng. Người hầu như thế, chẳng phải cầu cũng không được sao?
2.
Ta là nữ nhi độc nhất của Thừa tướng phủ, từ lúc mở mắt chào đời đã được xem như minh châu trên tay phụ mẫu, nâng niu như sợ rơi, che chở như sợ tan. Song, vận mệnh chẳng ưu ái, thân thể ta từ nhỏ đã yếu nhược, thuốc quý chưa từng ngưng một ngày.
Cũng bởi thân thể như sương sớm gió chiều, khó lòng kết giao thân cận, nên phụ thân đặt tên ta là “Lâm Kiều Kiều”, hy vọng một đời an yên, mềm mại mà không yếu đuối.
Hôm nay trời quang nắng tỏ, lòng ta cũng thư thái. Đúng lúc ấy, Xuân Nha hớt hải chạy đến, giọng lảnh lót:
“Tiểu thư, Thẩm Trang Nhi tới rồi!”
Ta nhướng mày, cái tên ấy nghe thật lạ tai. Trong phủ từ khi nào lại có người gọi là Thẩm Trang Nhi?
Chỉ một thoáng trầm ngâm, ký ức hiện về — thì ra là nữ tử được Tống Ý đưa về hôm nọ. Ta khẽ cười, tay áo nhẹ phất, thong dong bước vào phòng, ngồi ngay ngắn ở chủ vị, ung dung pha trà, vẻ mặt bình thản.
Thẩm Trang Nhi vừa trông thấy ta ăn vận lộng lẫy, dáng vẻ ung dung chẳng màng thế sự, ngay cả một ánh nhìn ta cũng chẳng ban cho nàng. Ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ bất mãn, nhưng vẫn miễn cưỡng cúi người hành lễ.
Chưa đợi ta mở miệng bảo đứng dậy, nàng đã tự tiện cất lời:
“Phu nhân, ơn nhỏ như giọt nước, còn phải báo đáp như suối nguồn. Năm đó ta cứu Tống lang, ân sâu như biển!”
Ta trầm giọng “Ồ…” một tiếng, gật đầu đầy lễ độ:
“Vậy sao?”
Nàng cắn môi, lại tiếp lời:
“Huống chi thân là nữ tử, tất phải thuận theo ý trượng phu, sao có thể chối từ điều chàng mong muốn?”
Ý tứ trong lời chẳng phải đang trách ta không cho nàng làm thiếp sao?
Ta ngồi yên, không đáp. Trái lại, nàng càng lúc càng sốt ruột, đi qua đi lại, trong mắt ta chẳng khác gì muỗi vo ve bên tai, càng lúc càng chướng.
Ta khẽ nhíu mày, rồi bỗng gọi nàng lại:
“Thẩm cô nương có ơn cứu mạng, ta sao dám vô tình? Nếu nàng chẳng ngại, ta xin kính một chén trà để tỏ lòng cảm tạ.”
Trong đáy mắt nàng ánh lên tia đắc ý, vừa bước lên, ta liền vung tay khẽ hất, nước trà sóng sánh đổ cả lên xiêm y.
“Ân tình của Thẩm cô nương, Lâm mỗ suốt đời không dám quên. Đây, chính là chén trà ta kính ngươi.”
Thẩm Trang Nhi giật mình, kéo lê tà váy ướt sũng, kêu thất thanh: