Hắn phức tạp nhìn ta một cái, dưới ánh mắt đầy mong đợi của ta, cuối cùng cũng nếm thử miếng đầu tiên.
Hắn rõ ràng ngẩn người ra một chút, chắc chắn là thấy ngon quá rồi.
"Thế nào, không tệ chứ." Ta đắc ý hỏi, không ngờ mình lại có năng khiếu như vậy.
Hắn không đáp lời ta, nhưng lại từ từ ăn hết những thứ còn lại, dáng vẻ ưu nhã quý phái. Cuối cùng hắn nhìn chăm chú vào ta, bỗng nhiên lại cất tiếng nói!
"Muối xào của ngươi rất ngon, còn mang theo chút vị rau, màu sắc phong phú như tác phẩm của danh gia."
Hắn nói rất nghiêm túc.
Ta đột ngột ngẩng đầu lên, run rẩy chỉ vào hắn, "Ngươi... ngươi... ngươi biết nói chuyện!"
Chỉ thấy hắn nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, như thể đang nói ngươi không biết sao.
Đến lúc này còn giả vờ vô tội! Dám đùa giỡn ta, biết nói chuyện mà lại giả vờ câm!
Ta đã cho hắn một trận đòn nhừ tử.
Sau đó cho đến khi ta mười tuổi, ta cũng không gặp lại hắn. Trong lòng ta rất không yên, có phải vì ta quá hung dữ, hắn giận rồi, giận ta suốt hai năm trời rồi. Nếu lúc đó ta dịu dàng hơn một chút thì tốt rồi.
Sau khi tu luyện xong, ta ngồi thẫn thờ trên cây ngô đồng, cũng không biết đang nghĩ gì. Cuối cùng một ngày, một thiếu niên đạp ánh sáng mà đến, như một vị thần. Vóc dáng hắn có vẻ cao hơn trước, làn da trắng như tuyết, nhưng trên mặt lại đeo một chiếc mặt nạ, trông có vẻ yêu mị.
Ta nhìn hắn vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Ta đang định mở miệng hỏi hắn là ai, hắn đã nhảy một cái ngồi xuống bên cạnh ta. Một làn hương thanh lạnh thoảng qua mũi ta, ta nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc này có chút căng thẳng.
Nào ngờ hắn cong khóe miệng, nói: "Hai năm không gặp đã không nhận ra ta rồi sao?"
Trong lòng ta bỗng dâng lên một niềm vui sướng, mừng rỡ hỏi: "Ngươi là nhóc câm? Nhưng sao mặt ngươi lại thế này?"
Không khí xung quanh hắn bỗng trở nên lạnh lẽo, im lặng hồi lâu rồi nói: "Bị thương một chút, nên đeo mặt nạ."
Ta "Ồ" một tiếng, chắc là rất đau.
Ta đang định nói gì đó để an ủi hắn, nhưng hắn đột nhiên ôm lấy mặt ta, rất nghiêm túc nói: "Đợi khi ngươi đến tuổi cập kê, ta sẽ đến cưới ngươi!"
Ta bỗng sững người, điều này quá đột ngột. Tuy ta còn nhỏ tuổi, nhưng cũng hiểu những lời này có ý nghĩa gì, lập tức đỏ cả tai. Đối diện với đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm của hắn, tim ta đập thình thịch.
Hắn xoa xoa đầu ta, nói: "Ta sắp phải đi rồi, đi ngang qua đây nên ghé thăm ngươi một chút."
Trong lòng ta bỗng trống rỗng.
"Sao lại nhanh như vậy?" Ta không kìm được hỏi.
"Nếu ta không ở đây, nhất định phải biết ngụy trang bản thân mình, đừng để người khác thấy được bộ dạng không giấu được tâm sự này của ngươi." Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của ta.
Cuối cùng, khi bóng hắn sắp biến mất trước mặt ta, hắn quay người lại, vô cùng trân trọng nói với ta:
"Đợi ta."
Nhưng ta đợi ba năm cũng không đợi được hắn, lại đợi được tin hắn đã chết.
Lúc đó ta đã mười ba tuổi, phụ thân mẫu thân muốn đón ta về nhà. Bọn ta ngồi trên xe ngựa đi đến chân núi, tuyết rơi dày, dấu chân trên đường rõ mồn một. Ta ở trên Thanh Vân sơn đã tròn năm năm, chỉ khi gần Tết phụ thân mẫu thân mới đón ta về sum bọn họp, giờ đây phải vĩnh viễn rời đi, trong lòng có chút không nỡ.
Lúc này bí thuật của ta đã đại thành, nhưng tiên thiên nội lực lại có chút thiếu hụt, phải dùng thảo dược để cho cơ thể mềm mại hết mức, vậy nên vẻ mặt vẫn còn bệnh tật. Điều này vừa hay làm một lớp ngụy trang yếu đuối cho ta.
Sư phụ từng nói, làm một tài nghệ nào đó đến cực độ thì có thể xuất thần nhập hóa, vì vậy ta tinh thông đạo ẩn nấp, cũng biết dùng đàn làm vũ khí giết người trong vô hình.
Đợi khi ta sắp rời khỏi Thanh Vân, ta lại thấy vết máu chói mắt trên mặt đất, ta kinh ngạc nhìn đi. Chỉ thấy ở xa có một người toàn thân đẫm máu, không động đậy, xung quanh có mấy người mặc đồ đen vây quanh. Ta chỉ có thể thấy đôi mắt của hắn, quen thuộc đến thế. Đó là...
Ta trợn tròn mắt, bỗng thở dốc dữ dội, muốn xuống xe. Nhưng phụ thân không hiểu vì sao ta lại như vậy, ông cũng thấy những người đó, nhưng trong mắt ông lại lóe lên một tia căng thẳng.
Ông che chở cho ta, gấp gáp nói: "Kiều Kiều bình tĩnh, đó là người của Dạ tộc, tuyệt đối không được can thiệp vào việc của bọn họ, chúng ta không địch nổi bọn họ đâu!"
Dạ tộc cái gì, Dạ tộc cái gì! Lòng ta như bị ngàn dao cắt. Chỉ là câu nói từ xa vọng lại này, đã đánh gục ta hoàn toàn.
"Thứ này, cuối cùng cũng chết rồi..."
Ta bỗng nhiên trở nên bình tĩnh, ta còn có thể làm được gì nữa chứ...
17
Dòng hồi ức đột ngột dừng lại, trong tâm trí ta tràn ngập suy nghĩ. Phải rồi, ta chưa từng tự mình xác nhận. Sau đó, khi nghiên cứu cổ tịch mới biết "Dạ tộc" là thuộc Bồng Lai quốc, nếu người trong tộc phạm lỗi sẽ bị tra tấn đến chết. Ta thực sự không thể tin được có cách nào để sống sót, sau đó chỉ tập trung vào mưu tính và chôn sâu kí ức này trong lòng.
Sư phụ thấy ta như vậy cũng hiểu rõ. Ông ấy từ tốn kể lại những chuyện sau đó: "Ta không biết hắn sống sót bằng cách nào, có lẽ con phải tự hỏi hắn. Chỉ là sau này hắn tìm đến ta, mong ta chữa trị thân thể. Ta còn tưởng con đã gặp hắn rồi, không ngờ..."
"Bao lâu trước kia?" Ta vội vàng hỏi.
Sư phụ vuốt râu, đáp: "Không lâu, bảy tháng trước."
Ta thầm kinh ngạc, hóa ra bảy tháng trước hắn đã vào Phó quốc! Vậy tại sao không đến tìm ta?
Sư phụ trầm ngâm một lúc, hỏi: "Nhưng mà nha đầu, con chưa bao giờ nghĩ đến việc hỏi tên họ hắn sao?"