10
Mẹ tôi lấy xấp hồ sơ chuẩn bị sẵn đặt trước mặt tôi, ra hiệu ký tên.
Thấy tôi có vẻ lưỡng lự, nhân viên phòng công chứng hỏi:
“Chị tự nguyện từ bỏ chứ? Không bị đe dọa hay ép buộc gì chứ?”
Mẹ tôi vội vàng chen lời:
“Không không! Là nó tự nguyện! Làm gì có chuyện ép buộc!”
Tôi lấy tài liệu do luật sư chuẩn bị trong túi ra, đưa cho nhân viên:
“Chúng tôi có một thỏa thuận riêng. Mọi quyền lợi dưỡng già của mẹ tôi sẽ do anh tôi – Trương Tư Thành – toàn quyền đảm nhận. Tôi từ bỏ quyền thừa kế tài sản.”
Cô nhân viên xem qua một lượt, rồi quay sang nói với mẹ tôi và anh:
“Nếu đã thương lượng xong thì mời hai người ký vào văn bản thỏa thuận này trước.”
Mẹ tôi thấy tôi làm thật thì có phần do dự, muốn lùi bước:
“Ôi dào, đều là người một nhà, cần gì rõ ràng như thế?”
Tôi mỉm cười:
“Đúng vậy, đều là người một nhà. Thế thì chờ mẹ mất rồi, tôi với anh chia mỗi người một nửa, đâu cần lăn tăn giấy tờ nhỉ?”
Mẹ tôi nghe xong giật mình, vội vàng giằng lấy thỏa thuận ký cái rẹt.
Anh tôi liếc tôi đầy căm tức:
“Chuyện nhà cửa, đừng mơ tới. Đồ nhà họ Trương, tuyệt đối không rơi vào tay người ngoài!”
Anh ta ký xong bản thỏa thuận dưỡng già, rồi tiện tay nhét tập từ chối quyền thừa kế vào trước mặt tôi:
“Tới lượt mày, ký lẹ!”
Tôi nhìn dòng chữ: “Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế tài sản” – và ký tên dưới mục “Người cam kết”.
Ký xong, tôi biết: từ giây phút đó, mối quan hệ giữa tôi và mẹ đã thực sự chấm dứt.
Mẹ tôi vui như mở hội, kéo tay anh tôi, nhìn con dấu đỏ tươi trên bản công chứng mà cười đến sáng cả mặt.
Dì Tư vỗ nhẹ vai tôi:
“Không sao đâu Tư Huệ, cứ ở nhà dì yên tâm dưỡng sức.”
“Em họ cháu học đại học nên không có nhà. Dù có về nghỉ cũng chỉ hai chị em ở chung phòng, tâm sự với nhau thôi mà.”
Tôi gật đầu:
“Dì Tư, thời gian này chắc cháu phải làm phiền dì rồi.”
Mẹ và anh tôi cầm tờ công chứng rời đi làm thủ tục sang tên nhà.
Tôi cũng bận rộn giám sát việc thi công nội thất căn nhà mới của mình.
Nhìn từng viên gạch, từng bức tường dần hoàn thiện, khoảng trống trong lòng tôi cũng dần được lấp đầy.
Anh tôi đăng ảnh khoe hai cuốn sổ đỏ mới trên vòng bạn bè, còn căn nhà của tôi thì vừa hoàn thiện nội thất.
Chờ nhà bay bớt mùi sơn, xử lý xong formaldehyde, đến cuối năm là có thể dọn vào.
Nhân lúc rảnh rỗi, tôi đưa dì Tư đi du lịch, mua sắm, ăn uống thoải mái.
Dì chưa từng hỏi tiền tôi ở đâu ra, chỉ dặn:
“Tiết kiệm chút đi, con gái phải để dành đường lui cho mình.”
Tôi cười hỏi:
“Dì không tò mò tiền cháu từ đâu mà có à?”
Dì Tư cũng cười:
“Miễn là tiền kiếm được đàng hoàng, cháu không nói, dì cũng không hỏi.”
11
Tôi cứ tưởng từ nay sẽ chẳng còn bất kỳ dây dưa gì với mẹ nữa, thì bà lại mượn điện thoại của dì Cả gọi cho tôi.
Vừa bắt máy đã òa khóc:
“Tư Huệ ơi, anh mày bán hết cả hai căn nhà rồi! Mẹ không có chỗ ở nữa rồi!”
“Thằng con phá của ấy suốt ngày bài bạc, nợ ngập đầu. Bán nhà xong vẫn chưa đủ trả nợ cờ bạc!”
“Tư Huệ, con không thể mặc kệ mẹ và anh mày được! Dù gì cũng là máu mủ tình thâm!”
Mẹ vừa khóc vừa lảm nhảm, tôi chẳng buồn quan tâm:
“Chúng ta đã có thỏa thuận rồi mà, mẹ quên rồi sao? Việc dưỡng già là do anh lo, không liên quan đến con.”
Mẹ gào lên:
“Anh con sắp bị người ta đánh chết, mẹ thì mấy ngày chưa ăn gì rồi, con định đứng nhìn hai mẹ con chết đói à?!”
Tôi vốn đã lường trước kết cục này.
Anh tôi nghiện cờ bạc, mà đã có tiền trong tay thì thà chết trên chiếu bạc chứ không dừng lại.
“Mẹ à, con cũng không dư dả gì đâu. Lo cho thân mình còn chưa xong, nói gì tới mẹ?”
“Hơn nữa, thỏa thuận đó vẫn còn nguyên hiệu lực, đóng dấu công chứng hẳn hoi, có pháp lý ràng buộc!”
Mẹ cắt lời tôi, gào lên:
“Đừng giả vờ nữa! Tao biết mày mua nhà ở khu Lâm Giang Nhã Uyển rồi! Tiền ở đâu ra hả?”
“Bán nhà đi! Trả nợ giúp anh mày! Không thì tao ngày nào cũng tới nhà mày làm loạn!”
Tôi ngẩn người – sao mẹ lại biết chuyện tôi mua nhà?
Dì Tư nói: trong nhóm thợ thi công hồi trước có một người là bạn học cũ của mẹ tôi.
Tôi không biết người đó, nhưng bà ta từng gặp tôi vài lần.
Chính bà ta kể cho mẹ chuyện tôi mua nhà, sửa nhà tốn cả mấy chục vạn.
Thậm chí còn nói rõ tôi sống ở tòa nào, tầng mấy.
Khu đó mới xây, cư dân mới dọn đến nhiều, hệ thống an ninh vẫn chưa hoàn thiện.
Mẹ tôi muốn đến gây chuyện, quả thật là dễ như trở bàn tay.
Tôi bắt đầu hoảng. Phải làm sao bây giờ?
Việc đầu tiên tôi làm là gọi cho công ty nội thất, khiếu nại nhân viên tiết lộ thông tin khách hàng.
Tôi đã không yên ổn, thì bọn họ cũng đừng mơ yên ổn!
Dì Tư dặn tôi bình tĩnh, báo trước với bảo vệ khu nhà, nhờ họ để ý kỹ cửa nhà tôi.
Chỉ cần mẹ tôi và anh tôi có hành vi quá khích – lập tức gọi cảnh sát.
12
Nhưng sau lần anh tôi bị tạm giam, mẹ và anh tôi đã “thông minh” hơn rồi.
Họ không tới nhà tôi quậy nữa – mà kéo ra trước cổng khu dân cư căng băng rôn.
Tên, số điện thoại, số tầng, số nhà – tất cả thông tin cá nhân của tôi đều bị bêu ra.
Chỉ trong một buổi sáng, cả khu đều biết tôi là “đứa con gái bất hiếu” – sống trong biệt thự, bỏ rơi mẹ già không nơi nương tựa.
Nhóm chat cư dân bàn tán xôn xao.
Vì tôi thường tới mở cửa thông gió sau khi hoàn thiện nội thất nên hàng xóm ai cũng biết mặt.
【Nhìn cô bé ấy cũng xinh xắn ngoan ngoãn, ai ngờ lại bất hiếu thế!】