Bây giờ, khi nhận ra mình bị lợi dụng, bọn họ cũng thấy xấu hổ, lần lượt tiến lên xin lỗi tôi.
“Cháu gái à, là mấy lão già tụi chú mắt mù, đi tin mấy lời dối trá của hắn. Cháu đừng giận nhé!”
“Phải đó, cô Diêm… không, Diêm tổng, chiếc ghế chủ tịch này chỉ có cô mới xứng đáng ngồi!”
“Đúng đúng! Tụi tôi đều ủng hộ cô cả!”
Một đám người rối rít gật đầu, khom lưng xin lỗi xong, lại quay sang ‘hội đồng’ Từ Trạch Thanh như để thể hiện sự trung thành.
Ai nấy đều xuống tay không thương tiếc, người sau đánh còn mạnh hơn người trước.
“Đồ ăn cháo đá bát! Mày còn xứng đáng mang họ Từ à? Dám phản lại nhà họ Diêm!”
“Để mày bịa đặt! Để mày lợi dụng tụi tao! Đồ khốn, tao đánh chết mày!”
…
Khi Từ Trạch Thanh bị đánh đến mức quỳ rạp xuống đất, miệng kêu gào cầu xin tha thứ, thì cảnh sát cuối cùng cũng tới nơi.
9
Với người phụ trách khu du lịch làm nhân chứng, video giám sát và bằng chứng chuyển khoản làm vật chứng, Từ Trạch Thanh rất nhanh đã bị còng tay.
Mãi đến lúc này, bố mẹ chồng tôi mới bừng tỉnh.
Họ lập tức túm lấy cảnh sát, không cho rời đi.
“Người chết là con trai út của chúng tôi mà! Đây là hiểu lầm thôi! Chúng tôi… chúng tôi không kiện nữa, chuyện nhà chúng tôi tự giải quyết, làm phiền các anh quá rồi! Thả con trai tôi ra đi!”
Mất đi con trai út, bọn họ không thể chấp nhận việc con cả cũng bị bắt.
Cân nhắc thiệt hơn, họ lựa chọn nuốt hết mọi ấm ức, chỉ mong giữ lại đứa con trai còn lại.
Nhưng cảnh sát đâu phải người nhà của họ, mà nghe theo?
Đây là án hình sự, là giết người thuê người, chứ không phải trò đùa của con nít!
“Các người còn coi pháp luật ra gì không? Dù là chuyện trong nhà, nhưng có người chết, lại còn thuê người giết người, các người nghĩ dễ dàng xí xóa được à?”
Cảnh sát sau khi nắm rõ toàn bộ sự việc, cũng rất phẫn nộ.
Qua quá trình thẩm vấn, tôi mới biết:
Tên Lý Đại Hải kia bị ung thư phổi giai đoạn cuối, sống không quá vài tháng nữa.
Hắn vì muốn để lại ít tiền cho vợ con, mà thậm chí dám làm cả việc giết người lấy tiền.
Khi cảnh sát sắp dẫn Từ Trạch Thanh đi, bố mẹ chồng tôi nhất quyết không buông tay, thậm chí còn quỳ xuống trước mặt tôi và Diêm Phong, không ngừng dập đầu van xin.
“Diêm Tình, xin con, giúp Trạch Thanh một lần thôi! Dù sao hai đứa cũng từng là vợ chồng mà, nó nhất thời hồ đồ thôi! Con có tiền, con có thể lo được vụ này, đúng không?”