18.
Mái tóc từng được cô ta chăm chút cẩn thận giờ lòa xòa xõa xuống, đôi mắt thâm quầng nặng trĩu.Cả người trông chẳng khác gì một đóa cúc héo úa, một đêm già đi mười tuổi.
Thì ra người đàn bà từng kiêu sa ngút trời ấy, một khi mất đi hào quang của tiền tài, cũng có thể rụng rơi thảm hại đến vậy.
Ha...Những ngày sắp tới của cô ta, tôi thực sự rất mong chờ đấy.
Nhưng ngay tại quầy làm thủ tục chuyển nhượng, Chu Trầm lại bất ngờ đưa luôn cả chứng minh nhân dân của mình.
Tôi cau mày:“Ý anh là gì đây?”
Hắn mệt mỏi day trán, giọng mất kiên nhẫn:“Làm nhanh đi, tôi đang vội.”
Tôi lập tức hiểu ra.Khóe môi cong lên, vẽ thành một nụ cười giễu cợt.
Thì ra là thế.
Nhà họ Chu định ghi căn nhà này dưới tên hai người.
Dùng cái “nhà nát” này để trói buộc Lâm Vy, lại dùng “sở hữu chung” để cắt đứt đường lui của cô ta sau này.
Cô ta ngày đêm mơ tưởng khối tài sản của nhà họ Chu, cuối cùng chỉ nhận lại một ảo mộng trống rỗng.
Sau khi hoàn tất thủ tục, tôi cầm chặt giấy chuyển khoản ngân hàng, xoay người rời đi, không một lần ngoảnh lại.
Phía sau lưng—vũng bùn khiến tôi ngộp thở suốt bao năm trời—cuối cùng cũng trở thành quá khứ.
Giờ đây, với số tiền trong tay, tôi đủ sức đưa cả ba thế hệ trong nhà bắt đầu một cuộc sống mới ở bất kỳ thành phố nào tràn ngập ánh mặt trời.
Tiếp đó, tôi gửi một tin nhắn cho chị hàng xóm blogger:
“Phiền chị để ý thêm động tĩnh căn 801. Biết đâu lại thu hoạch được bất ngờ.”
Chiều hôm đó, tôi bật màn hình livestream qua ống kính nhà bên, chuyển sang chế độ toàn màn hình.
Tôi ngồi thảnh thơi, uống một ngụm trà, bắt đầu thưởng thức trọn vẹn đoạn kết của vở kịch — chính tay tôi đạo diễn.
Chu Trầm đẩy cánh cửa quen thuộc kia ra, nhưng khi trông thấy cảnh tượng hoang tàn như bãi chiến trường bên trong, hắn lập tức đứng chết trân tại chỗ.
Ống kính livestream không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào — khuôn mặt hắn từ sững sờ, cho đến vặn vẹo đầy phẫn nộ, đều được ghi lại rõ ràng.
Ngay giây tiếp theo, hắn ném mạnh điện thoại xuống đất. Mảnh kính văng tung tóe, vang lên một tiếng “rắc” chói tai.
Hắn xoay người lại, tóm chặt cổ áo Lâm Vy, mắt đỏ ngầu, thái dương giật liên hồi:
“Đều là do mày! Đồ sao chổi! Giờ mày hài lòng chưa hả?! Tám trăm triệu! Tao bỏ ra tám trăm triệu để mua cái bãi rác nát này?! Mày có còn mặt mũi không mà phá cho ra cái dạng này?!”
Lâm Vy bị hắn kéo đến loạng choạng suýt ngã.Cô ta đưa mắt nhìn quanh căn nhà như vừa trải qua tận thế, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng:
“Không thể nào… Lúc tôi đi chỉ mới đổ sơn, xả nước bẩn thôi mà…”
Giọng cô ta run rẩy, chỉ tay về phía hộp điện bị axit ăn mòn và nền nhà thủng lỗ chỗ:
“Chỗ này… rõ ràng có người cố tình phá thêm! Là con tiện nhân đó, chính nó đã quay lại phá tiếp!”
Đôi mắt đỏ ngầu của Chu Trầm gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Vy, như thể đang cố phân biệt xem lời cô ta nói là thật hay giả.
Căng thẳng kéo dài vài giây, hắn đột ngột buông tay, run rẩy cúi người nhặt điện thoại, bấm số tôi như phát điên.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi rung lên điên cuồng.
“Giang Dao! Mẹ nó mày tính kế tao!”
Đầu dây bên kia là tiếng gào thét khàn đặc, như thể phát cuồng:
“Lúc chuyển nhượng căn nhà cho mày thì nó có ra cái dạng này đâu?! Mày dàn dựng hiện trường! Mày lừa đảo!”
Tôi thảnh thơi nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp:
“Lừa? Làm sao được? Đừng quên, hồ sơ gọi cảnh sát hôm đó có ghi rõ tình trạng căn nhà. Chính anh còn nhờ người bẻ hướng vụ việc sang tranh chấp dân sự cơ mà.”
“Tôi chỉ đơn giản là ‘trả nguyên vẹn’ căn nhà lại cho anh thôi, chẳng lẽ giờ anh định tự kiện chính mình? Vậy thì đúng là trò cười cho thiên hạ rồi.”
Sự thật ai là người phá nhà giờ đây chẳng còn quan trọng.
Điều quan trọng là — viên đạn tên là “phản bội” mà hắn đã bắn đi tám năm trước, giờ đây đã quay lại, xuyên thẳng vào trán hắn, không lệch một li.
Tôi dứt khoát tắt máy, ngẩng đầu nhìn màn hình livestream.
Trong khung hình, Chu Trầm nổi cơn điên đánh mạnh vào Lâm Vy.
Cô ta bị đẩy ngã dúi dụi, va vào chiếc tủ giày vỡ nát sau lưng.
Ban đầu cô ta ngơ ngác, sau đó mọi ấm ức tích tụ, mọi tính toán tan thành mây khói — tất cả bùng nổ trong nháy mắt.
Móng tay sắc nhọn của cô ta chĩa thẳng vào mặt Chu Trầm, lao tới như muốn cào nát hắn thành trăm mảnh.
“Anh dám đánh phụ nữ à? Chu Trầm, anh còn là đàn ông không đấy? Hồi đó chính bố mẹ anh bảo, chỉ cần sinh được con trai thì tôi là đại công thần của nhà họ Chu! Chính miệng anh nói căn nhà này là ‘mái ấm tương lai’ của chúng ta! Giờ cả nhà anh vứt bỏ anh, anh liền đổ hết tội lên đầu tôi à?!”
“Câm miệng! Nếu không phải cô dụ dỗ tôi, thì loại hàng như cô, tôi nhìn đến sao?! Một con đàn bà suốt ngày đem con cái ra mặc cả, tiện đến mức ghê tởm!”
“Tôi tiện à?! Ha ha ha ha…”
Lâm Vy như phát điên, chỉ tay quét một vòng căn nhà tan hoang:
“Vậy còn anh?! Anh là cái thá gì? Một thằng vô dụng! Bị một bà nội trợ đá cho sấp mặt, thân bại danh liệt, đến mức bố anh cũng phải bỏ rơi anh! Anh sống để làm gì nữa hả?!”
“Cô còn dám nói nữa à!”
Ngay sau đó, hai kẻ bại trận chính thức xé toang mặt nạ, giống hệt một đôi cẩu nam nữ ngoài chợ, xông vào cấu xé nhau, vừa chửi bới vừa lăn xả, tiếng chén bát rơi vỡ, tiếng gào khóc rền rĩ vang vọng cả căn hộ.
Còn tôi, đứng ngoài màn hình livestream, lạnh nhạt ngắm nhìn màn kịch hạ màn.
Một kẻ máu lạnh ích kỷ.Một kẻ tham lam độc ác.
Giờ thì hay rồi. Cả hai bị nhốt trong chính “đống hoang tàn” của lòng tham và thù hận, dày vò nhau tới chết.
Đây mới chính là kết cục tuyệt nhất.