“Vâng, chỉ con thôi.”
Chú út lập tức sượng mặt.
Chị họ nhìn tôi, ngạc nhiên:
“Ghê vậy? Lặng lẽ mà làm được việc lớn.”
Tôi khẽ cười:
“Thật ra là bạn con giúp, con đang trả nợ dần mỗi tháng.”
Chị họ nâng ly:
“Dù thế nào cũng rất giỏi, chúc mừng Tuyết Vân.”
Các bác họ cũng lần lượt nâng ly chúc mừng.
Tôi hiểu, đa phần không thật lòng, nhưng tôi cũng chẳng cần.
Tôi chỉ không muốn bị coi thường thêm nữa.
Cả bàn tiệc rộn ràng, chỉ có ba tôi sắc mặt u ám.
Thấy mọi người vây quanh tôi hỏi chuyện nhà cửa, ông liền chen ngang:
“Tôi đi xem rồi, chỗ con bé mua xa xôi lắm, không tốt.”
Chú út lập tức hỏi:
“Mua ở đâu thế Tuyết Vân?”
Tôi mỉm cười:
“Ở Nghi Cảnh Viên.”
Mọi người ồ lên.
Chị họ reo:
“Nghi Cảnh Viên sao có thể gọi là xa, đó là khu cực tốt, gần công viên, trường học, bệnh viện, trung tâm thương mại, toàn nhà nhỏ biệt thự, yên tĩnh thoải mái lắm.”
Mọi người phụ họa.
Sắc mặt chú út đổi hẳn:
“Mua được ở đó à, đúng là giỏi, thật không ngờ.”
Ba tôi càng tức tối.
Ông cau mày quát tôi:
“Chỉ biết ngồi ăn, không biết xuống bếp phụ à?”
Chưa kịp nói gì, một bác họ đã lên tiếng:
“Tuyết Vân ngồi trong, đi ra đi vào bất tiện, để Dương Huy đi đi, nó ngồi ngoài gần hơn.”
Ba tôi lập tức phản đối:
“Sao được, con trai thì sao lại vào bếp?”
Chị họ bực mình:
“Chú hai, nói vậy không đúng, sao đàn ông lại không thể vào bếp?”
Ba tôi hừ lạnh:
“Đó là quy củ tổ tiên truyền lại, đàn ông vào bếp thì xui xẻo.”
Chị họ cười lớn:
“Thế thì đầu bếp nam chắc đều xui hết rồi? Tôi quen không ít đầu bếp nam, lương tháng cả chục nghìn đấy.”
Ba tôi đỏ mặt, nghẹn lời.
Chú út lại thêm dầu vào lửa:
“Anh hai, thời nào rồi còn trọng nam khinh nữ? Chính cái tư tưởng phong kiến của anh mới khiến Dương Huy thành ra như bây giờ, gần ba chục rồi vẫn trắng tay.”
Em trai tôi đang mải chơi game, chẳng nghe thấy gì.
Tình cờ nghe tới tên mình, nó ngẩng đầu:
“Nói tôi à?”
Chú út cười ha hả:
“Cứ chơi đi. Ai thèm so đo với một thằng ngốc.”
Cả bàn lại cười ầm lên, mặt ba tôi đen kịt.
Hồi lâu sau, ông mới quay sang mẹ tôi:
“Bà đi.”
Mẹ bất đắc dĩ đứng dậy đi vào bếp.
Tôi khẽ nói cảm ơn với chị họ.
Chị nắm tay tôi, không nói gì, chỉ mỉm cười.
Suốt bữa tiệc, mọi người đều vây quanh tôi trò chuyện.
Dù ba tôi cố lôi kéo chủ đề sang em trai, nhưng chẳng ai hưởng ứng.
Ăn xong, về tới nhà, ba lại cau có: