1
Từ khi bước chân vào công ty sáng nay, bất kỳ ai tôi gặp cũng đều nói: "Chúc mừng nhé!"
Vào văn phòng, thầy tôi – cũng là giám đốc thiết kế của công ty, lão Dương – vỗ nhẹ vào vai tôi, ánh mắt đầy khích lệ.
“Tiểu Phù, từ giờ em phải tự mình chiến đấu rồi. Cố lên nhé! Thầy tin vào năng lực của em!”
Tôi mơ hồ: “Thầy đang nói gì thế?”
“Thông báo trong nhóm công ty, em chưa thấy à?” Thầy cũng bất ngờ.
“Thông báo đăng từ sáng à? Em đang lái xe, chưa xem điện thoại.” Nói rồi tôi mở màn hình điện thoại.
Phóng to hình ảnh thông báo, tôi đọc từng chữ. Cảm giác như bị đóng băng, đứng chết lặng không cử động nổi.
“Tiểu Phù, em mới biết chuyện điều động này sao? Không phải tổng giám đốc Diệp đã bàn bạc với em trước rồi mới quyết định à?”
Giọng của thầy kéo tôi trở về thực tại.
Tôi miễn cưỡng nhếch môi, gượng cười.
“À… anh ấy cũng có nhắc qua, nhưng lúc đó em bận nên không chú ý lắm.”
Tôi theo phản xạ mà đỡ lời cho Diệp Chi Hanh, cố giữ chút lòng tự tôn.
Thực ra, tôi đúng là vừa mới biết chuyện này.
Tôi chỉ biết trước đây, người Diệp Chi Hanh chọn là một nhà thiết kế giàu kinh nghiệm khác trong phòng chúng tôi.
Tôi không hiểu vì sao anh ấy đột nhiên đổi thành tôi.
Tôi là một nhà thiết kế cao cấp của bộ phận R&D thuộc trụ sở chính của tập đoàn, đồng thời cũng là bạn gái của Diệp Chi Hanh.
Anh ấy không hề trao đổi hay xin ý kiến của tôi mà trực tiếp phát thông báo điều động, chuyển tôi đến làm giám đốc thiết kế tại chi nhánh thành phố bên cạnh.
Nói là thăng chức, xét về lâu dài thì đây đúng là một cơ hội tốt để phát triển sự nghiệp.
Nhưng điều này không tuân theo quy trình điều động của công ty.
Dù là về mặt công hay tư, Diệp Chi Hanh đều phải cho tôi một lời giải thích.
Thế nhưng tôi không thể liên lạc được với anh.
Cả ngày hôm đó, tôi gọi mà không lần nào anh bắt máy.
Trợ lý của anh chỉ biết khéo léo từ chối: “Tổng giám đốc Diệp đang đi công tác. Anh ấy dặn hành trình giữ bí mật. Xin lỗi cô, thiết kế sư Nguyễn, tôi cũng chỉ là nhân viên, đành tuân lệnh thôi. Điện thoại của anh ấy tôi cũng không gọi được. Nhưng cô cứ yên tâm, tôi liên lạc được, tôi sẽ báo ngay việc cô cần gặp anh ấy.”
Thái độ khéo léo, thông thạo kiểu đối phó này cứ như đang ứng xử với mấy ông chủ nhỏ muốn nhờ vả Diệp Chi Hanh.
Tôi hiểu rồi, Diệp Chi Hanh đang tránh mặt tôi.
2
Diệp Chi Hanh cũng biết rằng, sau khi phát thông báo điều động này, chắc chắn tôi sẽ tìm anh.
Có lẽ anh chưa nghĩ ra cách giải thích, hoặc đơn giản là chẳng muốn đối mặt với tôi nên chọn cách lẩn tránh.
Tan làm, tôi uể oải trở về nhà.
Nhưng ngay sau đó, tôi nhận được cuộc gọi từ bạn thân, bảo rằng đã thấy Diệp Chi Hanh ở một câu lạc bộ mới mở của người thân cô ấy.
“Cậu giúp tớ hỏi người thân cậu xem, Diệp Chi Hanh đang ở phòng nào, nhé. Cảm ơn cậu!”
Cúp máy, tôi vội vã bắt xe đến đó.
Trên đường đi, bạn tôi nhắn tên phòng nơi anh đang có mặt.
Đứng trước cánh cửa ấy, tôi hít một hơi thật sâu, tay đặt lên nắm cửa rồi nhẹ nhàng xoay.
Vừa hé ra một khe nhỏ, tôi nghe rõ tiếng trò chuyện vọng ra từ bên trong.
“Cậu thật sự điều Nguyễn Phù đến chi nhánh thành phố C rồi à?” Đây là giọng Trình Sướng – anh bạn chí cốt từ nhỏ của Diệp Chi Hanh, cũng là cổ đông nhỏ của tập đoàn chúng tôi.
“Ừ,” Diệp Chi Hanh thản nhiên.
“Tôi nói thật đấy, các cậu quen biết nhau từ nhỏ, giờ chia xa hai nơi, cậu nỡ à?”
Diệp Chi Hanh im lặng một lúc, rồi đáp với giọng điệu bỡn cợt: “Ngày nào cũng kè kè bên cạnh, đúng là hơi phiền thật.”
Tay tôi bất giác siết chặt lấy nắm cửa.
“Nếu cô ấy không đồng ý thì sao? Cậu không sợ cô ấy đến làm ầm lên à?”
“Bên đó đang thiếu người, cô ấy không phải kiểu người không biết nhìn đại cục. Dù không tìm được tôi, thứ Hai tới cô ấy vẫn sẽ đến làm đúng giờ thôi.” Giọng anh nhẹ tênh, nhưng chắc nịch.
Tôi bật cười khẩy.
Nên cảm động vì anh hiểu tôi đến vậy sao?
Chi nhánh thành phố C gần đây vừa bị đối thủ “chơi xấu,” dùng giá cao lôi kéo mất giám đốc thiết kế, để lại cả đống công việc ngổn ngang chờ giải quyết.
Dù không liên lạc được Diệp Chi Hanh, không đợi được lời giải thích, tôi thực sự đã chuẩn bị sẵn sàng lên đường nhận nhiệm vụ vào thứ Hai tới.
Anh nói không sai, trách nhiệm của tôi không cho phép tôi phớt lờ tình hình lộn xộn của phòng thiết kế chi nhánh.
Bên đó không thể trì hoãn.
Tôi chỉ nghĩ, nếu không thể tìm được anh, tôi sẽ đến đó đảm đương công việc trước. Chờ khi tìm được người phù hợp thay thế, tôi sẽ quay về.
Ngoài tôi – người chỉ muốn ở gần Diệp Chi Hanh, thì những nhà thiết kế khác có lẽ chẳng ai từ chối một cơ hội thăng tiến như thế này.
Thế nhưng, khi nghe anh thốt ra câu “thật sự có chút phiền phức,” bỗng chốc tôi cảm giác như mọi khao khát theo đuổi anh tan biến.
Hai năm qua, tôi không phải không nhận ra Diệp Chi Hanh ngày càng tỏ ra chán ngán tôi.
Nhưng tôi chỉ thấy hơi thất vọng, rồi tự an ủi mình rằng bất cứ mối tình nào nồng cháy đến đâu cũng có lúc dần nguội lạnh – điều đó là bình thường.
Chúng tôi đã ở bên nhau lâu như vậy.
Chẳng ai có thể giữ mãi sự sôi nổi, mãi mãi hừng hực tình yêu trong một mối quan hệ.
Nhưng giờ đây, tôi bỗng chốc chùn bước.
Có lẽ, những thất vọng kéo dài bấy lâu nay cuối cùng đã đạt đến đỉnh điểm trong khoảnh khắc này.
Tôi đột nhiên muốn buông tha cho chính mình.
Không còn muốn cố gắng tìm cách bào chữa cho anh.
Tôi không thể tự dối lòng nữa.
Tôi phải đối diện với sự thật rằng…