13
Một tuần sau, mẹ chồng tự gọi cho chồng tôi.
Bắt đầu kể lể bằng giọng đầy uất ức:
“Con ơi, con có biết không? Hai đứa vô ơn kia ăn sầu riêng mà chẳng hỏi mẹ có muốn ăn không, hai đứa ăn sạch không chừa miếng nào!”
“Trong nhà cái gì cũng bắt mẹ chi tiền, tụi nó không bỏ một xu!”
“Còn đẩy mẹ vào phòng phía Bắc lạnh buốt, mẹ đau chân gần chết!”
“Giờ thì mẹ không còn ba ngàn mỗi tháng để cho tụi nó nữa, tụi nó lập tức giở mặt với mẹ!”
Giọng mẹ chồng nghẹn ngào:
“Con ơi… mẹ muốn về lại nhà con ở…”
Nhưng chồng tôi vẫn từ chối.
Vì hành động của bà lần này đã khiến anh hoàn toàn thất vọng.
14
Tuy ngoài mặt chồng tôi cứng rắn từ chối.
Nhưng trong lòng anh vẫn còn chút mềm lòng.
Dù sao… đó cũng là mẹ ruột của anh.
Chồng tôi lén lút bàn với tôi: “Vợ ơi… mẹ nhận ra sai rồi, ở nhà em anh bà chịu đủ ấm ức rồi, hay là cho mẹ về nhé?”
“Lần này anh sẽ lập ‘hội đồng ba bên’: không được tự ý lấy đồ nhà mình cho em gái, không còn khoản ba ngàn mỗi tháng, không được thiên vị nữa.”
“Được không em?”
Chồng tôi nói rất chân thành.
Tôi suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.
Vì nghĩ lại, tôi cũng có con trai.
Tương lai tôi cũng sẽ làm mẹ chồng.
Cách tôi đối xử với mẹ chồng hôm nay, sau này con tôi cũng sẽ học theo mà đối đãi với tôi.
Dù là gia đình, không thể chỉ nói lý lẽ – còn cần có tình cảm nữa.
Nhưng chưa kịp để chúng tôi sang đón bà về...
Mẹ chồng và em chồng đã bày ra một chiêu mới.
Hai người họ liên hệ với chương trình tư vấn tình cảm của một đài truyền hình địa phương, đem chuyện “con trai bất hiếu” lên sóng, bêu rếu khắp thiên hạ.
Trong chương trình truyền hình, mẹ chồng tôi nước mắt ngắn dài kể lể:
“Con trai và con dâu tôi mặc kệ tôi sống chết! Chúng chẳng đoái hoài gì đến tôi cả!”
Em chồng thì đứng bên phụ họa:
“Bây giờ mẹ tôi vẫn đang ở nhà tôi, ai cũng bảo sinh con trai để dưỡng già, vậy mà mẹ tôi lại nuôi phải cục nợ! Tôi chỉ muốn hỏi anh tôi một câu: lương tâm anh có yên không?”
“Yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản: để anh tôi gánh vác phần nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ mình!”
Chương trình vừa phát sóng đã nhanh chóng nổi tiếng khắp huyện nhỏ nơi chúng tôi sống.
Cư dân mạng xúm vào mắng chửi tôi và chồng chẳng khác gì “đồ tệ hại”:
• “Làm con trai mà nhẫn tâm vậy sao!”
• “Loại người bất hiếu này không nên kết giao! Mẹ ruột còn không chăm được thì lo gì tới người khác!”
• “Không cần nói cũng biết, chắc chắn là con dâu giật dây!”
• “Lại một pha bất công giới tính: tài sản cho con trai, về già lại đòi con gái chăm sóc? Cạn lời!”
• “Đáng đời, đúng là quả báo! Cứ mê sinh con trai đi!”
Chồng tôi vốn dĩ đang có cơ hội được thăng chức phó phòng, chuyện đã chắc chắn chín mươi phần trăm.
Ai ngờ vì chương trình này, mọi hy vọng tan thành mây khói.
Tổ chức sao có thể đề bạt một cán bộ có “vấn đề gia đình” nghiêm trọng như vậy?
Chưa dừng lại ở đó, chồng tôi còn bị Ủy ban Kỷ luật gọi lên nói chuyện. Lãnh đạo đơn vị cũng bóng gió yêu cầu anh xử lý ổn thỏa chuyện nhà.
Thực lòng mà nói, chồng tôi trước giờ đối với gia đình vẫn coi là tử tế, nếu không tôi đã không nhẫn nhịn bao năm qua.
Nhưng bị chính mẹ và em gái dồn đến mức này, chẳng cần biết anh sống chết ra sao, thì hỏi sao anh không phẫn nộ cho được?
Anh hoàn toàn cắt đứt hy vọng với mẹ và em gái.
15
Không chỉ chồng tôi bị ảnh hưởng danh tiếng và công việc.
Ngay cả con trai tôi ở trường cũng bị bạn bè chỉ trỏ bàn tán.