12.
Hôm ấy, trên đường từ Kim Loan điện hạ triều trở về, phụ hoàng đột nhiên ngã quỵ.
Thái y viện thay nhau bắt mạch, kê đơn, vẫn không sao dứt được cơn đau đầu như búa bổ.
Ta xin vào cung phụng thuốc, tận lực thi triển hết những điều đã học suốt nửa năm qua, từng li từng tí chăm sóc kỹ lưỡng.
Quả nhiên, phụ hoàng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, không ngớt lời khen ngợi.
Thừa dịp ấy, ta liền tiến cử vị đại phu đang ở tại biệt viện ngoài thành.
Khi ấy, Quý phi ngồi một bên, khóe môi cong lên, nụ cười lạnh lẽo mà thâm sâu.
Chuyện tốt vốn nên về tay ả, giờ bị ta chặn trước — làm sao ả có thể nuốt trôi?
“Chi Ninh quả thật hiếu tâm đáng khen, phụ hoàng vừa mới đổ bệnh, đã lập tức mời đại phu dân gian đến khám…”
Giọng Quý phi nhẹ nhàng, nhưng từng lời từng chữ đều thấm đầy độc ý.
“Nếu không rõ nội tình, e là sẽ tưởng người đã sớm mong phụ hoàng ngã bệnh…”
Câu nói này đâu khác nào muốn chụp lên đầu ta cái mũ “lòng dạ hiểm độc, âm thầm mưu phản”?
Quả nhiên, phụ hoàng vừa nghe liền thoáng chau mày, sắc mặt trầm xuống.
Tim ta khựng lại, lập tức quỳ xuống, dập đầu nói rõ:
“Phụ hoàng, thần nữ tìm đại phu dân gian là do di ngôn của mẫu hậu trước lúc lâm chung.
“Mẫu hậu từng nhắc, hoàng tổ phụ cũng từng bị phong tê đầu khi độ tuổi như phụ hoàng, cả ngày đau đầu hoa mắt, thậm chí không thể rời giường.
“Khi bệnh tình của mẫu hậu chuyển nặng, điều khiến người bận lòng nhất… chính là sức khỏe của phụ hoàng.
“Người dặn thần nữ nhất định phải tìm được một danh y giỏi trị phong tật, còn muốn thần nữ theo học để phòng khi phụ hoàng đau ốm, có thể tận tâm hầu hạ bên cạnh.”
Nói đến cuối, cổ họng ta nghẹn lại, nước mắt cũng rưng rưng:
“Đó là một mảnh chân tâm của mẫu hậu, xin phụ hoàng soi xét…”
Phụ hoàng khẽ run lên, đưa tay đỡ ta dậy:
“Chi Nhi, mau đứng dậy.”
Sóng mắt ông cũng đỏ hoe, khẽ thở dài:
“Thế gian này, người thật tâm với trẫm, chỉ có mẫu hậu ngươi mà thôi. Chỉ tiếc, trời cao bất công, sớm đã mang người đi mất…”
Ta nghẹn ngào, vùi mặt vào lòng ông:
“Dù mẫu hậu đã khuất, nhưng vẫn còn Chi Nhi. Chi Nhi sẽ luôn ở bên phụ hoàng, thay mẫu hậu hiếu thuận sớm chiều.”
Nước mắt tuôn như suối, thấm ướt long bào.
Phụ hoàng khẽ vỗ lưng ta, ôn nhu dỗ dành.
Đợi đến khi ta đã ngừng khóc, ông quay đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Quý phi:
“Ngươi là kẻ ngu muội! Lại dám giở trò ly gián, chia rẽ tình thân cốt nhục giữa trẫm và ái nữ? Nên xử tội gì đây?”
Quý phi tái mặt, hồn phi phách tán, lập tức quỳ rạp xuống đất, đầu dập liên tục:
“Thần thiếp chỉ là vô tâm lỡ lời, mong bệ hạ khai ân tha tội!”
“Hừ.”
Phụ hoàng khẽ hừ lạnh một tiếng:
“Cầu xin trẫm làm gì? Kẻ ngươi nên cầu chính là Chi Nhi.”
Quý phi lập tức quay sang ta, khom người khẩn thiết:
“Là thần thiếp ngu muội, mong trưởng công chúa lòng dạ khoan dung, đừng chấp nhặt với kẻ ti tiện như ta.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng, nâng tay đỡ bà ta dậy:
“Nương nương nói quá lời rồi. Chi Ninh sao nỡ trách cứ? Dù sao… nương nương cũng chỉ là vô tình lỡ miệng mà thôi.”
Ta giữ lấy tay bà ta, nhẹ nhàng vỗ về:
“Mấy ngày gần đây, nương nương cũng đã vất vả lo toan nhiều việc. Đợi khi phụ hoàng bình phục, e là người cũng nên nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải.”
Quý phi nén giận, miễn cưỡng cười đáp:
“Tạ công chúa quan tâm.”
Nói rồi cúi thấp đầu, che đi ánh mắt đầy uất ức không cam.
Quý phi vào cung đã nhiều năm, lại sinh được hoàng tử, danh phận vững vàng.
Chỉ với một câu nói lỡ lời, dẫu có gán tội cũng khó tránh tai tiếng “hậu cung lục đục”.
Ta hiểu điều đó — nên cũng không ép phụ hoàng phạt nặng.
Nhưng bà ta đã tự nhận là “ngu muội”, ta lại thuận miệng khuyên nên “nghỉ ngơi”, phụ hoàng dù có không nói ra, lòng cũng đã có quyết đoán.
Quyền quản lục cung — từ nay sẽ không còn là của bà ta nữa.
Còn chuyện hạ bệ hoàn toàn vị Quý phi ấy…
Ta không vội.
Ván cờ này — mới chỉ vừa bắt đầu.
13.
Dưới sự điều trị chu đáo của vị đại phu, bệnh trạng của phụ hoàng ngày một thuyên giảm.
Nhân đó, ta cũng lưu lại trong cung, mỗi ngày đều tự tay dâng trà dâng thuốc, cần mẫn không rời.
Phụ hoàng thường nắm tay ta, cảm khái vô cùng:
“Chi Nhi, thật may có con ở bên. Trẫm có nhiều hoàng tử công chúa, vậy mà chỉ có con là hiểu lòng trẫm nhất.”
Thỉnh thoảng, ta sẽ chạm mặt Lý Chiêu Ninh.
Hắn lại trở về dáng vẻ của một đệ đệ thân thiết như thuở bé, cứ đi theo phía sau ta, miệng gọi không dứt:
“Hoàng tỷ, hoàng tỷ!”
Có một lần, hắn còn trịnh trọng cúi đầu, nhìn ta mà nhận lỗi:
“Hoàng tỷ, hôm ấy là ta hiểu lầm tỷ, lại còn buông lời trách mắng… xin tỷ đừng giận ta nữa, được không?”
Ta mỉm cười dịu dàng, như bao năm qua vẫn vậy, nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu hắn:
“Chúng ta cùng mẫu hậu sinh ra, là cốt nhục chí thân. Hoàng tỷ sao có thể giận đệ được?”
Đôi mắt hắn lập tức sáng rỡ, vẻ mặt sung sướng hệt như đứa trẻ:
“Ta biết mà! Hoàng tỷ trước nay vẫn là người nghĩ cho ta nhất.”
Ta vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng không khỏi cười lạnh.
Trong mắt hắn, những việc ta làm — ra sức lấy lòng phụ hoàng, ra tay chèn ép Quý phi — đều là vì hắn.
Từ đầu tới cuối, hắn chỉ coi ta như một quân cờ giúp hắn củng cố ngôi vị thái tử.
Cốt nhục tình thâm ư? Nực cười.
Chớp mắt, xuân về hoa nở, tiết trời dần ấm.
Nhưng trong lòng ta lại chỉ thấy từng đợt gió rét quẩn quanh.
Bởi càng gần ngai vàng, người thân càng dễ giấu dao sau lưng.
Sau khi phụ hoàng bình phục, người bỗng sinh lòng hứng thú du ngoạn.
Vì thế, mang theo toàn bộ hậu cung cùng văn võ bá quan, rời thành đến bãi săn ngoại ô kinh kỳ tổ chức vây săn.
Vây săn mỗi năm, luôn là dịp khiến các khuê các tiểu thư trong kinh thành náo nức chờ mong.
Các nàng thường tụ tập thành từng nhóm, vừa thêu thùa vừa rì rầm to nhỏ:Nào là công tử nhà nào diện mạo tuấn tú, ai cưỡi ngựa bắn cung giỏi nhất…
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Ta đang ngồi trong trướng uống trà, liền nghe thấy mấy giọng nói rì rầm từ ngoài truyền đến:
“Không ngờ trong kinh còn có người sinh ra đẹp đến thế, sao trước nay ta chưa từng để ý?”
“Ta có lén hỏi rồi, người ấy năm ngoái mới vào Kinh Kỳ Doanh, giờ đã làm đến chức Giáo úy.”
“Lúc nãy thấy chàng bắn cung, đến ta cũng ngẩn người ngắm mất một lúc! Các muội nói thử, nếu ta tặng hương nang, chàng có nhận không?”
“Nhìn kìa, chàng đến rồi! Ta cũng có hương nang, đi cùng muội tặng!”