1.
Ta và tỷ tỷ Chiêu Dương được lệnh xuất giá sang nước láng giềng hòa thân.
Trong đại điện nguy nga tráng lệ, lão hoàng đế cao cao tại thượng ngồi trên long ỷ, uy nghi lẫm liệt. Đôi mắt sắc lạnh từ trên cao nhìn xuống, tựa như một con rồng già chiếm cứ ngai vàng, không cần nổi giận cũng khiến người ta kinh sợ.
Bên dưới, trăm quan cúi đầu im lặng, bầu không khí nghiêm trang ngột ngạt, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kính sợ xen lẫn bất an.
Ta cúi đầu hành lễ, lòng bàn tay giấu dưới lớp y phục thêu tinh xảo đẫm mồ hôi lạnh.
Tương truyền rằng, vị hoàng đế Đại Tần khét tiếng giế/t người không chớp mắt ấy lại chính là phụ hoàng tương lai của ta.
Ta – Minh Nhan, rốt cuộc là đã tạo nghiệt gì thế này?
“Đã là hòa thân, theo tổ chế Đại Tần, trẫm cũng không ép buộc các ngươi. Mấy vị hoàng tử đây đều chưa thành thân, hai ngươi muốn chọn ai thì tự quyết định.”Tiếng nói trầm hùng của lão hoàng đế vang vọng trong điện, như tiếng chuông đồng nặng nề.
Tám vị hoàng tử từ hàng quan viên bước ra, cùng nghiêm cẩn cúi chào ta và tỷ tỷ.
Ánh mắt ta lướt qua từng người một. Có kẻ vẻ mặt thật thà dễ mến, có kẻ phong thái ôn hòa như ngọc, lại có người kiêu ngạo đầy áp bức.
Nhưng không ai là ngoại lệ, trong đôi mắt mỗi người đều ánh lên dã tâm sâu thẳm.
Không khí yên lặng trong điện bỗng như sống lại, trăm quan bắt đầu trao đổi ánh mắt ngấm ngầm.
Gần đây, triều đình Đại Tần sóng ngầm mãnh liệt. Lão hoàng đế đã già yếu, ngày truyền ngôi cận kề, nhưng người được chọn làm thái tử vẫn chưa rõ ràng.
Nói trắng ra, việc chọn phu quân hôm nay cũng chính là chọn lấy tiền đồ của bản thân. Nếu may mắn chọn trúng người kế vị, tương lai sẽ là mẫu nghi thiên hạ, đứng trên vạn người.
Nhưng nếu chọn sai, khả năng lớn sẽ bị tân hoàng thanh trừng, không chỉ nhà tan cửa nát mà còn rơi đầu.
Phu tử đã từng dạy, làm thiên tử phải có khí chất của rồng, diện mạo uy nghi bất phàm.Nói đơn giản, là người nổi bật nhất giữa đám đông.
Ta khẽ cắn môi, ánh mắt lại lướt qua một lượt các hoàng tử.Nhưng… thế nào mới là "khí chất của rồng"? Phu tử, người đâu có dạy tường tận!
Một bài toán lựa chọn, tám phần một xác suất.
Trời ơi, chí ít cũng phải cho chút gợi ý chứ.
[Cô nương này...]
Ai? Ai đang nói vậy?
Ta giật mình, nhưng nhìn quanh không thấy ai cất lời.
Giọng nói già nua này... sao nghe quen quá vậy?
Không đúng, chẳng phải là lão hoàng đế đang ngồi trên kia hay sao!
Khoan đã, vừa rồi là tâm tư của lão hoàng đế sao?
Ta… ta lại có thể nghe được tiếng lòng của hoàng đế!
[Cô nương này trông thật xinh đẹp, dáng vẻ đoan chính, chẳng giống loại người thích gây rối. Nhìn điệu bộ còn thấy có vài phần giống bà vợ ta hồi trẻ nữa chứ...]
Là đang nói ta?
Ta ngẩng đầu, đúng lúc thấy ánh mắt lão hoàng đế vừa dời khỏi người mình.
Nếu không nói ta thì còn nói ai!
[Hừ, suýt chút nữa bị phát hiện. Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn này cũng đáng yêu thật.]
Ta ngơ ngẩn.
Đây chính là vị ma đầu Đại Tần danh tiếng lẫy lừng?
Rõ ràng chỉ là một lão già chơi đùa không chán thôi!
Vả lại, ấn tượng của lão với ta cũng quá tốt rồi.
Nói ta có vài phần giống "bà vợ" của lão. Hoàng đế gọi "bà vợ" là ai? Là hoàng hậu!
Nếu không phải đang ở đại điện, ta nhất định sẽ tặng lão một cái "like".
Lão hoàng đế này, đúng là một nhân vật đáng để kết giao!
Ngoài ra, từ lời lão, ta còn phát hiện ra một điểm mấu chốt.
Lão đang ngầm chọn hoàng hậu tương lai, điều đó cũng đồng nghĩa trong lòng lão đã có người kế vị.
Vậy chẳng phải, phu quân như ý của ta đã lộ diện rồi sao?
2.
Chỉ tiếc rằng, toàn bộ sự chú ý của lão hoàng đế đều đặt lên người ta, hoàn toàn không suy nghĩ gì về người kế vị.
Ta lén liếc nhìn tỷ tỷ Chiêu Dương, nét mặt nàng vẫn điềm nhiên, các đại thần và hoàng tử cũng không hề lộ vẻ kinh ngạc.
Nhìn tình hình này, rõ ràng kẻ có thể nghe được tiếng lòng của lão hoàng đế, e rằng chỉ có một mình ta.
Ô hô hô, nếu đã có khả năng thấu hiểu tâm tư phụ hoàng tương lai, chẳng phải sau này ta – Minh Nhan – sẽ thăng hoa chốn cung đình Đại Tần, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa sao?
Đang lúc ta thầm đắc ý, có lẽ vì cảm nhận được ánh nhìn của ta, Chiêu Dương quay lại, ánh mắt sắc bén chứa đầy đe dọa.
Từ lâu, nàng đã xem ta như cái gai trong mắt, chỉ vì chúng ta là tỷ muội khác mẹ. Nàng tuyệt nhiên không thể chấp nhận chuyện ta ngồi lên vị trí cao hơn nàng.
Tám phần một cơ hội trở thành hoàng hậu.
Ánh mắt Chiêu Dương nói lên tất cả: nàng sẽ chọn trước.
Ta cười nhạt, cũng không quên đáp lại nàng một ánh nhìn lạnh lùng. Chọn trước thì cứ chọn, chính hay, ta nhân cơ hội này lắng nghe thêm tâm tư của lão hoàng đế, biết đâu có thêm manh mối hữu ích.
“Nhị vị công chúa đã có ý trung nhân hay chưa?” Lão thái giám lên tiếng nhắc nhở.
Chiêu Dương bước lên trước một bước, ánh mắt nàng lướt qua tám vị hoàng tử, mỗi người đều được nàng nhìn kỹ. Khóe môi nàng khẽ nhếch cười, nhưng đôi tay dưới tay áo lại siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Khi đối diện từng vị hoàng tử, ánh mắt nàng toát ra vẻ mê hoặc ngầm. Nhưng dù vậy, nàng vẫn chần chừ chưa thể đưa ra quyết định.
Tám vị hoàng tử, chỉ có một người có thể trở thành thiên tử. Nếu chọn sai, nàng và phu quân rất có khả năng phải chịu chung số phận với những kẻ bị tân hoàng thanh trừng.
Có lẽ, đây chính là quyết định quan trọng nhất trong đời nàng. Bên thái dương Chiêu Dương đã lấm tấm mồ hôi.
[Cô nương này sắc mặt nghiêm khắc, hành sự thì thiếu quyết đoán. Nếu để nàng làm hoàng hậu, triều đình e rằng lại lâm vào cảnh hậu cung can dự chính sự. Không được...]
Lời của lão hoàng đế mang đầy vẻ ghét bỏ.
Ta đứng dưới suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.
Phụ hoàng tương lai ơi, ánh mắt người quả thật chuẩn xác!
Nữ nhân này tuyệt đối chẳng phải là loại người tốt đẹp gì. Đâu giống ta, vừa thanh thuần mỹ lệ, vừa đoan trang hòa nhã, lại thiện lương khả ái...
Nếu ta làm hoàng hậu, nhất định sẽ khiến người có những tháng ngày an nhàn hưởng lạc tuổi già!
Chỉ tiếc, lão hoàng đế không thể nghe được tiếng lòng của ta.
Khi ta nhìn lại Chiêu Dương, ánh mắt nàng đã trở nên kiên định hơn. Theo hướng nàng nhìn, đó chính là Đại hoàng tử Tú Vũ.
Nói về ai có khả năng đăng cơ nhất, quả thực không ai dám khẳng định. Nhưng nếu nhắc đến người có thành tích hiển hách nhất những năm gần đây, thì không ai sánh bằng Đại hoàng tử Tú Vũ.
Ba năm trước, biên cương Tây Bắc đại thắng, chém đầu tám ngàn quân địch.
Sáu tháng trước, trị thủy Hoàng Hà, dù khiến không ít bách tính thiệt mạng, nhưng cũng đạt được kết quả đáng kể.
Trong số các hoàng tử, không ai sánh kịp Tú Vũ về công trạng lẫn quan hệ.
Cuối cùng, Chiêu Dương tiến lên, nắm lấy tay Tú Vũ.
“Ha ha, được công chúa ưu ái, Tú Vũ nhất định không phụ lòng kỳ vọng của người.”
Cả triều đình đồng loạt hô vang chúc mừng.
Chiêu Dương xoay người, nhìn ta với vẻ mặt đắc ý nói:
“Muội muội, các hoàng tử còn lại đều là những bậc anh tài xuất chúng, trụ cột của quốc gia. Không biết muội đã có ý trung nhân chưa?”
Chiêu Dương cố ý nhấn mạnh hai chữ “còn lại,” ngầm ám chỉ rằng ta chỉ có thể chọn kẻ nàng đã bỏ qua.
Từ nhỏ, nàng luôn là người được phụ hoàng sủng ái nhất. Bất kể là đồ chơi quý hiếm hay y phục lộng lẫy, nàng đều được phép chọn trước. Những thứ nàng không cần, mới đến lượt các công chúa khác.