Thiện Duyên tĩnh dưỡng suốt sáu ngày mới chọn được một đêm tối trời gió lớn, ngửa tay không thấy năm ngón, là ngày thích hợp nhất. Ba chúng ta chờ đến canh năm, dưới sự bảo hộ của ám vệ Yến Lâm, bí mật đến góc Tây Bắc của cung điện hoang phế.
Yến Lâm đưa mắt quan sát quanh chính điện: “Người của bổn vương chỉ điều tra được rằng bọn trẻ đều biến mất ở nơi này, nhưng không tìm ra dấu vết.”
Thiện Duyên gật đầu, đi ngược chiều kim đồng hồ đến chiếc giá cổ, ấn vài lần, liền nghe thấy âm thanh cơ quan dịch chuyển trong điện. Một cánh cửa ngầm từ từ mở ra, mùi tanh tưởi xộc vào khiến người ta buồn nôn.
Nhìn thấy những đống xương cốt chất đống ở góc phòng, ta cảm thấy mắt tối sầm: “Nhìn đầu lâu này đều là của hài nhi, phải có hàng trăm đứa trẻ...”
Ta quay lại, phẫn nộ trừng mắt nhìn Thiện Duyên: “Yêu đạo!”
Thiện Duyên đanh mặt lại: “Sư thúc ta đã lạc vào tà đạo, ta đến đây là để chỉnh đốn lại.”
Ta sờ thử vào cái lò trong điện, rút tay ra đầy máu tươi: “Chẳng phải nói tiền Quốc sư đã chết rồi sao? Sao máu vẫn còn tươi thế này?”
Yến Lâm nhất thời lúng túng, chỉ đáp ngắn gọn: “Quốc sư ấy quả đã chết, nhưng… nhưng phụ hoàng vẫn tiếp tục tu đạo này.”
Cơn giận của ta bùng lên: “Nghiệp sát này nếu không nặng thì cái gì nặng hơn nữa?”
Thiện Duyên lấy từ trong tay áo ra một túi thuốc, đưa cho ta: “Đây là Tiêu Dao Hoàn do tiểu đạo tự chế. Tiểu Quốc sư nóng tính, cần phải uống chút để có thể giúp Phật Tổ phổ độ chúng sinh chứ.”
Ta nhận lấy Tiêu Dao Hoàn, trong lòng căm phẫn không sao giải tỏa: “Để ta tìm cách bẩm với hoàng thượng rằng Phật Tổ báo mộng, bảo ngài ngừng tay.”
Nhưng vừa dâng tấu lên hoàng thượng, người liền nổi giận lôi đình, muốn phạt ta ba mươi gậy. Đám cấm vệ trong cung đều từng đến Tinh Tinh Các cầu nguyện, để kéo dài thời gian, chỉ đánh lấy lệ, gậy nào cũng hời hợt.
Chỉ trong một nén nhang, bên ngoài Tinh Tinh Các đã có đông đủ đại thần quỳ xin tha tội cho ta.
Hoàng thượng giận không chịu nổi, cơn thịnh nộ bùng lên, lệnh cấm vệ quân thực sự giáng cho ta ba mươi gậy.
Vụ đánh này khiến lòng dân phẫn nộ, Thiện Duyên bảo rằng vì ngày thường ta hay phát chẩn, bố thí tiền bạc, bá tánh nhận được ơn huệ từ ta nên mới thay ta bất bình.
Tai họa lớn hơn là suốt sáu ngày sau, đại Yến chìm trong trận tuyết lớn.
Dân gian đồn rằng đây là sự trừng phạt của Phật Tổ dành cho bậc đế vương.