Bói toán, suy cho cùng, cũng là đoán lòng người.
Vậy nên khi Thiện Duyên bước ra từ hàng ngũ phản thần, ta chỉ biết đảo mắt một cái thật lớn. Rõ ràng hắn cũng là người của Yến Lâm.
Thiện Duyên cợt nhả hỏi ta rằng Phật Tổ có báo trước tai kiếp đêm nay cho ta không: “Tin Yến Vương có ý phản loạn là do ta chuyển cho Tề Vương đấy. Tiểu Quốc sư bị Phật Tổ trói buộc, chỉ biết nghe lời ngài mà thôi. Nhưng này, cầu Phật chi bằng cầu chính mình.”
Ta quay đầu nhìn Phật Tổ, gương mặt ngài vẫn hiện vẻ từ bi, chỉ còn lại âm thanh tuyết rơi vang lên bên tai. Ta ngẩn ngơ một lúc lâu, thì thào: “Là ta đã trói buộc Phật Tổ.”
Thế nên ta quyết định đưa Phật Tổ trở lại Thanh Vân Tự, để người dân kính lễ ngài.
Phương trượng nhìn tượng Phật Tổ được mạ thêm một lớp kim thân nữa, thở dài: “Một hạt bụi chứa ba ngàn thế giới, không phải Phật Tổ chọn thí chủ, mà chính thí chủ đã chọn Phật Tổ.”
Ta ngơ ngẩn trong giây lát, rồi quỳ trên bồ đoàn, thầm cầu nguyện: “Phật Tổ, mong chúng ta đều bình an thuận lợi.”
Khi ta bước ra khỏi điện, liền nhìn thấy Yến Lâm, tuyết vương trên vai áo của hắn.
“Hãy về cung thôi.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, xua tan băng tuyết trong mắt Yến Lâm. Hắn mỉm cười hỏi: “Giang Yến, là Phật Tổ muốn ngươi về cung sao?”
Ta cười lắc đầu, nắm lấy tay hắn: “Không phải Phật Tổ chọn, là thần chọn.”
Vừa về cung, Yến Lâm lập tức tuyên bố ra ngoài rằng Quốc sư là một nữ nhân, nhưng tin ấy nhanh chóng bị che lấp bởi chuyện Yến Độ mưu phản và giết vua.
Yến Lâm nhiều lần bóng gió hỏi ta có muốn đổi nơi ở không, nhưng chỉ cần hắn không nói thẳng, ta sẽ làm ngơ coi như không hiểu. Cứ giả câm giả điếc, tiếp tục ở lại Tinh Tinh Các.
“Ngươi vẫn ở Tinh Tinh Các sao?” Thiện Duyên trông thấy ta thì tức đến nhảy dựng: “Hoàng thượng đã giao cho ta chức Quốc sư rồi!”
Ta bình thản giật lấy cái đùi gà từ tay hắn: “Biển người mênh mông, ngươi gặp ta cũng là nghiệp báo của ngươi thôi. Với lại, cả cung chỉ có nơi này là nhiều chuyện phiếm nhất, đi rồi còn gì thú vị.”