23.
Khả năng đọc tâm của tôi giờ như con mèo trong hộp Schrodinger — lúc có lúc không, chẳng biết bao giờ hoạt động.
Ít nhất… đầu tôi không còn đau nữa.
Nhưng Thẩm Trì dạo này có chút kỳ lạ.
Không còn canh gác chặt chẽ chuyện tôi xem triển lãm nữa, thậm chí còn làm ngơ để Chu Tấn gửi tôi mấy tin tức về các sự kiện nghệ thuật sắp diễn ra.
Chỉ là — mỗi lần tôi chăm chú đọc tin hay xem ảnh, luôn có cảm giác như phía sau lưng có một ánh mắt… quá mức tồn tại.
Hôm đó tôi đang sửa một bản sketch trong phòng vẽ mới.
Chủ đề là tán cây ngô đồng ngoài cửa sổ, ánh sáng len lỏi qua tán lá tạo nên bóng đổ rất đẹp.
Thẩm Trì lại bước vào.
Lần này anh không mang trà, không cầm gì cả. Chỉ đứng đó. Nhìn.
[Vàng xỉn như vậy, có gì mà nhìn.]
Tâm thanh vẫn là giọng điệu khinh khỉnh như mọi khi.
Tôi lười phản ứng.
Anh đứng đó một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng:
“Cuối tuần sau, đi với tôi một chuyến.”
“Đi đâu?” Tôi không ngẩng đầu, tay vẫn lướt theo nét vẽ.
“Đi rồi biết.”
Anh giữ bí mật, giọng có phần lấp lửng.
[…Chắc cậu ấy sẽ thích nhỉ?]
Một câu lầm bầm rất nhẹ thoảng qua trong tâm trí tôi, mang theo chút hồi hộp hiếm thấy.
Tôi khựng cọ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
Thẩm Trì… căng thẳng?
Mặt trời mọc từ đằng Tây thật rồi?
Anh né ánh mắt tò mò của tôi, quay người nhìn ra cửa sổ, vành tai ửng đỏ lạ thường.
[Lỡ cậu ấy không thích thì sao…]
Tâm thanh vừa vang lên đã khựng lại giữa chừng.
Thái độ này lạ quá rồi.
Tò mò trong tôi bùng nổ:
“Được thôi. Đi thì đi.”
Tới ngày hẹn, anh đích thân lái xe.
Chúng tôi rời thành phố, hướng thẳng ra ngoại ô.
Càng đi, đường càng hoang vắng.
Tôi bắt đầu thấy hơi bối rối:
“Rốt cuộc đi đâu vậy?”
“Sắp tới rồi.”
Tay anh nắm vô lăng hơi chặt, đốt ngón tay trắng nhợt đi.
[Định vị có sai không nhỉ? Cái chỗ quỷ quái này…]
Tâm thanh rò rỉ — bóc trần sự thật: anh bị mù đường.
Cuối cùng, xe dừng lại.
Trước mắt tôi là… một khu nhà máy cũ kỹ bị bỏ hoang?
Ống thép rỉ sét, tường loang lổ, không gian rộng lớn nhưng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió.
Tôi: “???”
Dẫn tôi tới cái chỗ hoang vu này làm gì? Phi tang xác?
Thẩm Trì xuống xe, vòng sang mở cửa cho tôi, sắc mặt có chút căng thẳng.
Anh nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi về phía một nhà xưởng cũ với trần cực cao.
Cánh cửa sắt nặng trịch bị anh đẩy ra.
Tôi chết lặng tại chỗ.
Bên trong nhà xưởng đã được cải tạo hoàn toàn.
Không gian cao vút, những chiếc đèn chiếu sáng khổng lồ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, được treo xen kẽ một cách tinh tế.
Những mảng tường bong tróc trở thành phông nền thô mộc hoàn hảo.
Nhưng gây ấn tượng nhất là sân khấu trắng muốt nằm giữa trung tâm — mang vẻ tương lai, hiện đại và đầy nghệ thuật.
Tôi thẫn thờ hỏi:
“Cái này là...?”
“Chỗ tổ chức triển lãm, tôi làm cho cậu.”
Giọng Thẩm Trì vẫn hơi gắt như thường lệ, nhưng ánh mắt thì sáng rực, dán chặt vào phản ứng của tôi.
“Chỉ trưng bày tranh của cậu thôi. Chính tay tôi giám sát từng chi tiết. Thích không?”
[Chết tiệt! Sao không nói gì? Không thích à?]
[Tôi bỏ cả đống tiền! Nhà thiết kế bảo cái này gọi là... ‘phong cách công nghiệp kết hợp mỹ học nghệ thuật’.]
Tôi nhìn không gian trước mắt — như mơ.
Một nơi dung hòa giữa sự thô ráp của công nghiệp và sự thuần khiết của nghệ thuật, một cách hoàn mỹ.
Lại quay sang nhìn gương mặt ấy — rõ ràng căng thẳng đến sắp nổ tung, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh kiêu ngạo.
Tim tôi vừa chua xót vừa mềm nhũn, tràn ngập đến mức muốn rơi nước mắt.
“Thẩm Trì...”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên anh.
“Ừm?”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
“Tôi...”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ nhón chân, hôn nhẹ một cái lên môi anh đang mím chặt.
[!]
Tâm thanh vỡ vụn thành một mảng tuyết trắng lộn xộn, hoàn toàn trắng xóa.
Tôi lui về sau nửa bước, nhìn biểu cảm hóa đá của anh, khẽ cười.
Đôi mắt hơi ươn ướt:
“Thích. Rất thích.”
Thẩm Trì đứng như trời trồng, vành tai từ từ đỏ lên — đỏ đến tận cổ.
Mất vài giây, anh mới như bừng tỉnh, nhào tới kéo tôi vào lòng thật mạnh.
[Của tôi!]
Tâm thanh cuối cùng cũng nối lại, mang theo cảm giác sung sướng đến điên cuồng sau một phen thất thần.
[Tranh là của tôi! Người càng là của tôi!]
Cái ôm ấy — như muốn đem tôi hoà tan vào xương máu của anh.
24.
Một buổi đấu giá cấp cao.
Thẩm Trì nhất định kéo tôi theo, miệng thì bảo là “cho cậu mở rộng tầm mắt”.
Tôi nghi nghi — chắc là muốn… khoe của.
Ánh đèn pha lê sáng đến chói mắt, hội trường toàn những người ăn mặc đẳng cấp, nước hoa và quyền lực quyện vào nhau.
Thẩm Trì mặc bộ vest may đo riêng, khí chất không ai dám tới gần.
Tay anh nắm chặt tay tôi, như đang dẫn theo bảo vật quý giá đi tuần tra lãnh địa.
Chỗ nào anh đi qua, đám người liền tự động dạt sang hai bên.
“Anh Thẩm, vị này là…?” Một ông tổng già niềm nở, ánh mắt lấp ló thăm dò.
“Hà Lăng Châu.”
Anh đáp ngắn gọn, không thêm bất kỳ chức danh nào.
[Của tôi.]
Tâm thanh vang lên cùng lúc, đầy lý lẽ và bá đạo.
Tôi ngượng muốn rút tay về.
Anh thì càng nắm chặt hơn.
“Ồ ồ, ngài Hà đúng là phong độ phi phàm!”
Ông tổng vội vàng khen lấy lòng.
[Dám liếc thêm lần nữa thử xem?]
Tâm thanh lạnh như băng, rồi anh bất ngờ đưa tay ôm ngang eo tôi, kéo sát hẳn về bên mình — gần đến mức tôi có thể ngửi rõ mùi gỗ lạnh thoang thoảng từ người anh.
Buổi đấu giá bắt đầu.
Một chiếc bình sứ cổ đang được tranh giá rất quyết liệt.
Thẩm Trì lười biếng giơ bảng.
“Anh Thẩm cũng yêu thích đồ gốm à?”